kinhthanh

TRANG CHỦ li-category GỢI Ý BÀI GIẢNG li-category Các bài suy niệm Chúa nhật V thường niên C : Nhiều tác giả

CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN_C

Lời Chúa: Is 6,1-2a.3-8; 1Cr 15,1-11; Lc 5,1-11

——-

\"\"

.

Mục lục

1. Nên như Đấng Chí Thánh  (Gm. Giuse Vũ Văn Thiên, Gp. Hải Phòng)

2. Đào tạo tông đồ  (Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt)

3. Muôn sự nhờ Trời  (Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)

4. Đáp lại tiếng gọi từ Thiên Chúa  (Lm. Giuse Đỗ Đức Trí, Gp. Xuân Lộc)

5. Được gọi cộng tác với Thiên Chúa  (Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm, SJ)

6. Sức mạnh của ân sủng và sự yếu đuối của con người (Lm. GB.Văn Hào, SDB)

7. Từ bỏ để đi theo Chúa (Lm. Giuse Nguyễn Hữu An)

8. Ơn gọi (Trầm Thiên Thu)

9. Chúa gọi – Ta đáp trả  (Jos. Vinc. Ngọc Biển)

10. Đánh lưới người ta (P. Trần Đình Phan Tiến)

11. Lòng Thương Xót Chúa biến đổi con người (Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)

 

 

NÊN NHƯ ĐẤNG CHÍ THÁNH

Gm. Giuse Vũ Văn Thiên

Từ rất xa xưa, có lẽ từ lúc con người hiện diện trên trái đất, ý niệm về sự cao cả thánh thiện của Thượng đế đã hình thành trong suy nghĩ của con người. Nếu Đấng Tối cao là Đấng Thánh, thì con người phàm trần lại mang nhiều tội lỗi. Giữa Thượng đế và con người, có sự cách biệt rất xa. Chính vì thế, con người phải luôn khiêm tốn nhận mình là tội nhân và không dám trình diện trước nhan Ngài.
 
Đó cũng là trường hợp ngôn sứ Isaia (Bài đọc I). Theo quan niệm của người Do Thái, vì Thiên Chúa là Đấng chí thánh, nên ai thấy Ngài thì không còn sống sót. Khi được thấy Chúa, Isaia đã hoảng sợ, nghĩ mình sắp chết nên la lên: “Khốn thân tôi, tôi chết mất, vì tôi là người môi miệng ô uế”. Nhưng, Isaia không chết mặc dầu được nhìn thấy Thiên Chúa. Đây là một bước tiến quan trọng trong tiến trình mạc khải của Cựu ước: con người có thể đến gần Thiên Chúa để gặp gỡ Ngài mà vẫn bảo toàn tính mạng. Thiên Chúa yêu thương bao dung, đón nhận con người mặc dù họ tội lỗi bất xứng. Isaia không những không phải chết, mà Chúa còn chọn và gọi ông cộng tác với Chúa để truyền đạt sứ điệp của Ngài cho dân chúng, kêu gọi họ vững tâm cậy trông vào Chúa và thực thi những điều Ngài truyền dạy. Từ tâm trạng lo sợ hãi hùng, ông đã mạnh dạn thưa với Chúa: “Dạ con đây, xin sai con đi”.
 
Thiên Chúa, Đấng chí thánh, đã đến gặp gỡ con người. Đức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể đã trở nên người phàm và ở giữa chúng ta. Người rảo khắp các thành phố làng mạc để loan báo Tin Mừng cứu độ. Mầu nhiệm nhập thể là một bước tiến mới nữa trong tiến trình mạc khải của Chúa. Thiên Chúa đã làm người, và con người có thể chạm tới Người, có thể nghe tiếng Người và chiêm ngưỡng dung nhan của Người. Thiên Chúa đã trở nên gần gũi con người để lắng nghe, tha thứ và chúc lành cho họ. Hơn thế nữa, con người được gọi để trở thành những bạn hữu và cộng sự viên của Chúa. Thánh Luca đã thuật lại việc Chúa Giêsu gọi các môn đệ đầu tiên. Các ông là những người dân chài đơn sơ chất phác, khi nghe tiếng Chúa gọi, đã mau mắn bỏ mọi sự mà theo Người.
 
Để cho lời mời gọi có tính thuyết phục, Đức Giêsu đã thực hiện một phép lạ ngoạn mục, đó là mẻ cá lạ. Vào một thời điểm mà theo kinh nghiệm chuyên môn của những ngư dân, không thể bắt được cá, nhưng Chúa đã can thiệp cách lạ lùng, và nhờ quyền năng của Chúa, họ đã bắt được rất nhiều cá, đến nỗi thuyền gần chìm. Qua hình ảnh mẻ cá lạ, Chúa Giêsu muốn tỏ cho các môn đệ biết, họ sẽ cộng tác với Người để chinh phục các tâm hồn.
 
Nhờ Đức tin vào Chúa, chúng ta không còn mặc cảm thân phận tội lỗi, nhưng xác tín vào tình Chúa yêu thương. Ngài là Cha nhân hậu, không bỏ rơi bất cứ ai kêu cầu Thánh Danh Ngài. Như thế, dầu là thân phận tội lỗi thế nào đi nữa, chúng ta cũng được Chúa kêu gọi. Nghe theo tiếng gọi của Chúa, chúng ta sẽ được tha thứ mọi tội lỗi và trở nên thánh thiện. Người tin Chúa sẽ được sự thánh thiện của Chúa bao bọc, nhờ đó, ơn thành của Ngài thấm đượm trọn vẹn đời sống của họ. Cuộc đời và ơn gọi của Thánh Phaolô là một bằng chứng: Thánh nhân đã được Chúa chinh phục do cuộc gặp gỡ với Ngài trên đường đi Damas. Từ một người đi tìm giết các Kitô hữu cách điên cuồng, ông đã được Chúa biến đổi để trở thành tông đồ hăng say của dân ngoại, nhiệt thành loan báo và làm chứng về Chúa Giêsu. Sự thánh thiện của Chúa đã thấm nhuần nơi cuộc đời của ông và làm cho ông được nên thánh.

Trong Đức Giêsu và nhờ Đức Giêsu, người tín hữu không còn mặc cảm thân phận tội lỗi nữa, nhưng được trở nên con Thiên Chúa. Hơn thế nữa, họ được mời gọi chia sẻ vinh quang của Thiên Chúa, đồng hình đồng dạng với Đức Kitô, nên khí cụ tình thương bao la của Ngài. Ước mong mỗi chúng ta có thể nói như ngôn sứ Isaia: “Dạ con đây, xin sai con đi”, hoặc như các tông đồ, sẵn sàng bỏ mọi sự để đi theo và làm môn đệ của Chúa.
 
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm âm lịch Ất Mùi. Chúng ta được mời gọi xét mình trước mặt Chúa về một năm đã qua để tạ ơn Chúa vì những ơn lành và xin lỗi Chúa về những thiếu sót. Giây phút chuyển giao giữa năm cũ và năm mới được gọi là “giao thừa”, rất thiêng liêng và có ý nghĩa. Xin Chúa cho chúng ta được biến đổi từ thân phận tội lỗi yếu đuối trở nên thánh thiện tinh tuyền, nhờ việc “tiếp xúc” với Chúa qua việc lắng nghe và thực thi Lời Người.

Về mục lục

.

ĐÀO TẠO TÔNG ĐỒ

Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật về mẻ cá lạ lùng mà Phêrô và các bạn được chứng kiến. Đây khám phá chỉ đơn thuần là một phép lạ lớn lao cho ta ngưỡng phục quyền năng của Thiên Chúa. Nhưng qua dấu lạ này, Chúa Giêsu còn muốn mời gọi ta ra khơi truyền giáo. Và qua tiến trình của phép lạ, Chúa Giêsu đã áp dụng một chương trình đào tạo các môn đệ, đặc biệt là Phêrô, người đứng đầu các môn đệ. Chương trình đào tạo này gồm 4 điểm.

Điểm thứ nhất: cảm nghiệm về sự nghèo nàn của bản thân. Phêrô và các bạn đang giặt lưới. Các ông mệt mỏi sau một đêm thức trắng vật lộn với biển khơi. Tâm trạng các ông chán nản sau thất bại chua cay não nề. Thế mà giờ đây, Chúa Giêsu lại bảo các ông ra khơi. Ra tận chỗ nước sâu. Nước sâu là chỗ nguy hiểm. Nước sâu là chỗ Phêrô gặp thất bại. Chúa Giêsu muốn Phêrô trở lại chỗ nước sâu để nhận thức rõ sự vô tài bất lực của bản thân. Chúa Giêsu muốn Phêrô nhìn rõ những thất bại để ông biết khiêm nhường. Khiêm nhường là bài học đầu tiên Chúa Giêsu muốn gửi đến các môn đệ của Người.

Điểm thứ hai: cảm nghiệm về sự cao cả của Thiên Chúa. Người tông đồ phải làm chứng về Thiên Chúa. Muốn làm chứng phải có kinh nghiệm. Ai chưa từng gặp được Thiên Chúa, chưa từng tiếp xúc với Người thì không thể làm chứng về Người. Trong những trường hợp đặc biệt, Thiên Chúa thường chủ động tỏ mình ra. Chúa tỏ mình cho Môsê trong bụi gai cháy đỏ. Chúa tỏ mình ra cho thánh Phaolô qua làn ánh sáng chói lọi trên đường đi Đa mát. Hôm nay Chúa tỏ mình ra cho Phêrô qua mẻ lưới lạ lùng. Lập tức Phêrô nhận biết sự cao cả, sự thánh thiện của Chúa. Sợ hãi vì thấy mình tội lỗi, Phêrô vội quỳ xuống xin Chúa rời xa. Phêrô đã sống bên cạnh Chúa. Ông đã được tiếp xúc với Chúa. Ông đã cảm nghiệm được sự thánh thiện cao cả của Chúa. Sau này ông đi rao giảng chỉ là để kể lại những gì ông đã mắt thấy tai nghe.

Điểm thứ ba trong chương trình đào tạo môn đệ của Chúa đó là sự vâng lời tuyệt đối. Phêrô hẳn là rất ngạc nhiên khi Chúa Giêsu bảo ông ra khơi đánh cá, lại còn chỉ rõ nơi thả lưới. Không ngạc nhiên sao được khi Phêrô là người miền biển trong khi Chúa Giêsu là người miền núi. Phêrô làm nghề chài lưới lâu năm kinh nghiệm trong khi Chúa Giêsu chỉ làm nghề thợ mộc. Thế mà khi Chúa Giêsu bảo ông thả lưới bên phải thuyền, ông đã tăm tắp làm theo. Phêrô đã vâng lời tuyệt đối. Phêrô đã học được thái độ vâng lời của người môn đệ. Ông đã thành công. Ông đã thấy kết quả rõ ràng. Và Chúa đã đặt ông làm tông đồ trưởng.

Điểm sau cùng mà Chúa muốn người môn đệ phải có đó là sẵn sàng ra đi. Ra đi là một thái độ liều lĩnh. Vì vượt qua những khoảng không gian vật lý cheo leo. Ra khơi là chấp nhận đối đầu với phong ba bão táp.

Vượt qua những khoảng không gian vật lý đã khó. Vượt qua những khoảng không gian tâm lý còn khó hơn. Ra đi là bỏ nơi an toàn để đến nơi bấp bênh. Ra đi là bỏ nơi quen biết để đến nơi xa lạ. Lên đường truyền giáo là bỏ lại tất cả: gia đình, thuyền bè, chài lưới. Bỏ cả nghề nghiệp cũ đã thành thạo để bắt tay vào nghề mới còn chập chững. Bỏ lưới cá để chài người.

Nhưng khó nhất chính là ra khỏi chính mình. Dù có đi xa ngàn dặm nhưng vẫn giữ được những thói tật xưa cũ thì người ta vẫn còn ở khởi điểm. Muốn lên đường người môn đệ phải ra khỏi tính tự ái tự mãn của mình. Ra khỏi những quan niệm xưa cũ hẹp hòi. Ra khỏi những ảo tưởng viễn vông. Ra khỏi những ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.

Khi đã từ bỏ tất cả, người môn đệ sẽ trở nên hoàn toàn nghèo nàn. Gia tài chỉ có niềm cậy tin phó thác hoàn toàn vào Đấng kêu gọi ta. Vũ khí chỉ có lòng vâng phục tuyệt đối vào Đấng sai ta.

Mỗi người được Chúa huấn luyện. Bao lâu ta chưa cảm nghiệm được sự hèn kém của bản thân, chưa cảm nghiệm được sự thánh thiện cao cả cũng như tình yêu của Thiên Chúa, chưa có niềm vâng phục tuyệt đối, chưa ra đi trong tự do và khó nghèo, ta vẫn chưa thực sự trở thành môn đệ của Chúa. Chưa được đào tạo kỹ lưỡng mà đã làm việc thì phần thành công chắc chắn sẽ ít hơn phần thất bại.

Lạy Chúa, xin hãy dạy bảo con theo đường lối của Chúa. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

  1. Bạn có tuyệt đối vâng lời Chúa trong mọi hoàn cảnh không?
  2. Bạn có cảm nghiệm về sự vô tài bất lực của mình không?
  3. Bạn đã ra đi khỏi chính mình chưa?
  4. Bạn có cảm thấy Chúa có chương trình đào tạo mình không?

Về mục lục

.

MUÔN SỰ NHỜ TRỜI

Lm. Jos Tạ duy Tuyền

Ngày đầu năm chúng ta hay thăm hỏi nhau bạn làm ăn thế nào? Cuộc sống của bạn có bình an không? Dường như ai cũng khiêm tốn trả lời: nhờ ơn Trời mà năm nay làm ăn tốt hơn. Nhờ ơn Chúa mà được bình an mọi sự.
Nhà thơ Nguyễn Du năm xưa cũng từng tin vào Trời. Ông Trời định đoạt mọi sự cho nhân gian.

Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời
Hoa tàn mà lại thêm tươi
Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa

Quả thực, “Trời còn để có hôm nay”  để sống, để nhìn thấy nhau, là ân ban bởi Trời. Mỗi ngày là một tặng phẩm của đất trời. Dầu không biết ngày mai sẽ ra sao nhưng vẫn phải trân quý giây phút hiện tại để cám tạ ơn Trời đã ban cho chúng ta được đoàn viên hôm nay. Dẫu rằng có những lúc “Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời”, thế nhưng sau  những rủi ro, cùng cực, khổ đau, thao thức, ba đào… Trời vẫn cho chúng ta có ngày hôm nay để có thề sum vầy bên nhau.
Ngày xưa có người hỏi Socrates: “Ông là người có học vấn uyên thâm, ông có biết khoảng cách giữa trời và đất là bao nhiêu không?”
Socrates trả lời: “Khoảng 1 mét”.
Người đó không tin nói: “Thưa ông, ngoài trẻ sơ sinh ra, chúng ta ai cũng cao hơn 1m, nếu độ cao giữa trời và đất chỉ có 1m, thì chẳng phải chúng ta đã đâm vào bầu trời rồi hay sao?” 
Socrates tiếp tục nói: “Đúng, ai mà chả cao hơn 1m, nếu muốn nổi bật giữa trời đất, thì phải biết cách cúi đầu”.
Hóa ra con người cần phải học cúi đầu. Cúi đầu để thấy mình không bằng ai. Cúi đầu để thấy con người mình thật hạn hẹp cần đến sự trợ giúp của Trời cao. Cúi đầu để thấy rằng mình cần sự trợ giúp của anh em. Cúi đầu để thấy mọi sự đều là ân ban của Trời mà biết sống cảm mến tri ân.
Phê-rô và các bạn chài năm xưa đã thấy quyền năng Chúa nhờ biết cúi đầu. Cúi đầu để vâng lời Thầy mà chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới. Họ đã được một mẻ cá quá lớn, lớn đến nỗi một thuyền không mang về hết mà phải nhờ đến các bạn đồng nghiệp.
Mẻ cá này cũng là hình ảnh tiên báo cho lời giảng thuyết đầu tiên của Phêrô sau ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống. Phêrô đã nhờ ơn Chúa thánh Thần mà mang về cho Giáo hội hơn 3000 người tin theo Chúa.
Các tông đồ cũng dựa vào sức mạnh của Chúa để ra đi loan báo tin mừng. Các ngài đa phần là dân chài nghèo hèn thế mà đã thay đổi cả thế giới. Văn hoá kytô giáo đã phủ khắp năm châu bốn biển không do tài trí của con người, mà do quyền năng Chúa thực hiện trên những con người vốn dĩ bất toàn vẫn làm nên những chuyện phi thường.
Cuộc đời luôn đưa đến biết bao khó khăn thử thách. Hãy tin tưởng phó thác vào Chúa. Hãy bước đi trong niềm tín thác nơi Chúa. Chính Chúa sẽ trợ giúp chúng ta. Chính Chúa sẽ dẫn chúng ta đến chỗ thành toàn. Nơi Thiên Chúa không gì mà Ngài không làm được. Ngài có đủ quyền năng để hoàn tất chương trình của chúng ta.
Ước gì mỗi người chúng ta luôn biết cậy dựa vào Chúa để can đảm ra đi loan báo tin mừng. Ước gì mỗi người chúng ta dầu trong hoàn cảnh nào, cũng không bỏ cuộc, nhưng luôn tin tưởng vào ơn trợ giúp của Chúa sẽ dẫn chúng ta đi qua những thăng trầm của cuộc đời. Cuộc đời luôn có những khó khăn. Dòng đời luôn có những bấp bênh nhưng chúng ta hãy tin tưởng, Chúa sẽ luôn kịp thời nâng đỡ và giải cứu chúng ta khỏi những nguy nan, bất trắc và hiểm nguy. Xin Chúa giúp chúng ta luôn biết chạy đến với Chúa và kêu cầu Chúa trong những lúc nguy nan. Amen 

Về mục lục

.

ĐÁP LẠI TIẾNG GỌI TỪ THIÊN CHÚA

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí  

Trong những ngày qua, từ nước Mỹ đến Việt Nam đều đang trải qua mùa bầu cử. Mặc dù có sự khác nhau về cách thức, nhưng về tính chất có thể vẫn giống nhau. Những người làm chính trị luôn tìm đủ mọi cách để hạ thấp đối thủ và giành cho mình quyền lãnh đạo. Để đạt được mục tiêu này, họ có thể dùng đến những thủ đoạn chính trị để loại trừ nhau, nói xấu nhau và khoe khoang những khả năng của mình.

Vào ngày 20/01 2016 vừa qua, tại Giáo phận Bà Rịa đã diễn ra lễ tấn phong giám mục Emanuel Nguyễn Hồng Sơn. Ngài đã chọn phương châm cho đời giám mục của Ngài là : Vâng nghe Thánh Thần. Điều đó cũng phần nào cho thấy, khác với hoạt động chính trị, những ơn gọi, chức bậc trong Giáo hội không phải là sự giành giật hay do khả năng của đương sự, nhưng phát xuất từ lời mời gọi của Thiên Chúa và người được gọi đáp trả lại bằng sự cảm phục trước quyền năng và hoàn toàn vâng theo tiếng của Thiên Chúa mời gọi.

Các bài đọc Lời Chúa hôm nay diễn tả sự thánh thiêng và kỳ diệu của lời mời gọi này. Tiên tri Isai đã kể lại ơn gọi Chúa ban cho ông. Vị tiên tri đã được thị kiến một khung cảnh hết sức uy nghi của Thiên Chúa, Đấng ngự trên ngai toà vinh quang và có các thiên thần chầu hầu. Các thiên thần không ngớt lời ca tụng tôn vinh Thiên Chúa : Thánh, Thánh, Đức Chúa các đạo binh là Đấng Thánh. Tiếng của các ngài càng làm cho khung cảnh thêm uy linh, đất trời rung chuyển. Chứng kiến vinh quang của Thiên Chúa, vị tiên tri cảm thấy mình bé nhỏ và vô cùng tội lỗi, bất xứng trước sự thánh thiện của Ngài.

Thiên Chúa đã muốn chọn ông trở thành kẻ nói lời của Ngài. Ngài đã sai sứ thần lấy hòn than đỏ hồng đặt vào miệng ông và nói : Than hồng đã chạm vào môi ngươi, tội lỗi của ngươi đã được tha. Hành động này như một sự thanh tẩy cả con người và tâm hồn của Isai, biến đổi ông trở thành người của Chúa, dành để phục vụ Chúa. Tuy nhiên, Thiên Chúa không bắt ép ông, nhưng Ngài muốn những kẻ được tuyển chọn phải tự do nói lên ý nguyện của mình. Cũng trong thị kiến đó, vị tiên tri đã nghe thấy tiếng của Thiên Chúa : Ta sẽ sai ai đây ? Ai sẽ đi cho chúng ta ? Trong niềm cảm mến và hoàn toàn tự do vâng phục, vị tiên tri đã thưa lên cùng Chúa : Dạ con đây, xin hãy sai con. Kể từ đó, Isaia đã trở thành kẻ được Chúa chọn để truyền đạt ý Chúa cho dân, hướng dẫn dân đi theo đường lối của Thiên Chúa.

Nếu như tiên tri Isai được nhìn thấy vinh quang của Thiên Chúa qua một thị kiến, thì Tin Mừng Luca cho thấy, các môn đệ đầu tiên đã hoàn toàn bị chinh phục bởi quyền năng Thiên Chúa nơi Đức Giêsu và khi Ngài mở lời mời gọi, các ông đã đáp lại một cách nhanh chóng và quảng đại.

Thánh Luca kể rằng, trước một đám đông chen lấn để được đến gần Chúa Giêsu, Người thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ, những người đánh cá đã ra khỏi thuyền để giặt lưới. Ngài bước xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon. Người xin ông chèo thuyền ra xa một chút và ngồi đó để giảng dạy. Chi tiết này cho thấy chắc chắn việc Chúa Giêsu bước xuống thuyền của Simon không phải là chuyện tình cờ, nhưng qua việc bước xuống thuyền của ông, Chúa cũng muốn bước vào cuộc đời và tâm hồn ông. Ngài đã mở lời để xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút, cũng có nghĩa là từ đây, ông được tách ra khỏi đám đông một chút để ông được ở gần Chúa, bên Chúa và cùng Chúa phục vụ cho việc rao giảng Tin Mừng.

Giai đoạn thứ hai, Chúa mời ông đi thêm một bước nữa : Hãy chèo thuyền ra chỗ nước sâu để thả lưới bắt cá. Với phản ứng tự nhiên và với kinh nghiệm nghề nghiệp, Simon dường như không muốn chấp nhận lời mời gọi này, ông đã thưa : Thưa Thầy, chúng tôi đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì cả. Lời thưa của Simon cho thấy sự vất vả luống công của các ông trong đêm tối. Nhưng giờ đây gặp được ánh sáng từ nơi Chúa Giêsu, ông sẵn sàng bỏ lại đàng sau những khả năng và những kinh nghiệm cá nhân để vâng phục mệnh lệnh của Chúa Giêsu : Vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới. Họ đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi phải gọi thêm tàu khác đến chở giùm. Mẻ lưới này là mẻ lưới quyền năng của Chúa Giêsu và kết quả này là do sự tin tưởng và vâng phục đáp trả từ phía Simon.

Được gặp Chúa Giêsu, nghe lời Ngài giảng và hoàn toàn vâng theo Lời Ngài đã đưa đến một mẻ lưới đầy cá lạ lùng. Simon đã nhận ra Chúa Giêsu chính là vị Thiên Chúa quyền năng, là Đấng vô cùng thánh thiện, ông đã sấp mặt xuống dưới chân Chúa Giêsu. Thái độ cung kính sấp mình như thế là thái độ dành riêng cho Thiên Chúa. Giống như Isaia ngày xưa khi chứng kiến sự uy nghi của Thiên Chúa thì đồng thời nhận ra sự bất xứng của mình, Simom hôm nay cũng thế, ông đã khiêm tốn thưa với Chúa: Lạy Chúa, xin hãy tránh xa con vì con là kẻ tội lỗi.

Gặp Đức Giêsu và chứng kiến mẻ cá lạ lùng khiến cho không chỉ Simon mà Giacôbê và Gioan là những người bạn chài cũng kinh ngạc và khâm phục. Từ việc xin Simon chèo thuyền ra khỏi bờ một chút, đến việc truyền cho ông chèo thuyền ra chỗ nước sâu để thả lưới, thì giờ đây, Chúa Giêsu đã mở ra trước mắt ông một lời mời gọi rộng lớn hơn và đặc biệt hơn : Đừng sợ, từ nay, anh sẽ là người thu phục người ta. Anh sẽ không còn là kẻ bắt cá nữa, nhưng anh sẽ bước ra với thế giới, kể cả những chỗ nước sâu nước xoáy, để đem mọi dân mọi nước về cho Chúa. Anh sẽ không phải là kẻ quyền lực hay cai trị, nhưng là kẻ mời gọi và thu phục mọi người về cho Chúa.

Trước một lời mời gọi và một sứ mạng lớn lao như thế, Simon và các bạn chắc chắn chưa hiểu và chưa thể hình dung hết về sứ mạng ấy, nhưng các ông đã đáp trả một cách nhanh chóng và dứt khoát : Thế là, họ đưa thuyền vào bờ và bỏ hết mọi sự mà đi theo Người. Một quyết định tưởng chừng như đơn giản nhưng thực ra là một sự đánh đổi và là một thái độ hoàn toàn tin tưởng, phó thác cho quyền năng của Thiên Chúa. Chấp nhận đi theo Chúa, các môn đệ đã phải chấp nhận bỏ lại đàng sau một nếp sống cũ đã trở thành quen thuộc, đã nhiều năm gắn bó. Họ bỏ lại hết mọi sự, tức là bỏ lại đàng sau thuyền và lưới có nghĩa là bỏ lại tài sản và của cải, để từ đây có thể thanh thoát đi theo Chúa, không còn bị bận vướng bởi các thứ của cải trần thế. Bỏ hết mọi sự, tức là các ông cũng chấp nhận bỏ lại đàng sau các mối liên hệ tình cảm cha mẹ, vợ con, gia đình, bạn hữu để từ đây, các ông sẽ sống với Chúa Giêsu và sẽ có mối tương quan mới rộng lớn hơn và thực thi một sứ mạng phổ quát hơn.

Tiếng gọi đến từ Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa vẫn chờ đợi sự tự do đáp trả của con người. Một khi đã sẵn sàng thưa tiếng xin vâng để phó trọn cuộc đời cho Chúa, Chúa sẽ dùng người ấy để nói về Chúa và thể hiện quyền năng của Ngài cho anh chị em. Thiên Chúa cũng đã bước vào cuộc đời của mỗi chúng ta, Chúa cũng đang muốn mượn chiếc thuyền cuộc đời của mỗi người. Ngài muốn chúng ta chèo thuyền ra khỏi đám đông một chút để mỗi người thoát khỏi sự ồn ào của cuộc sống bên ngoài, của công việc, để có thể dễ dàng truyện trò với Chúa. Chúa muốn mỗi người gặp Chúa qua cầu nguyện và tâm sự riêng tư với Chúa, nhất là để có thể nghe được tiếng Chúa mỗi ngày.

Hơn nữa, Chúa cũng muốn mỗi chúng ta chèo thuyền ra chỗ nước sâu hơn để thả những mẻ lưới của sự vâng phục trong đức tin. Hãy ra khỏi sự êm ấm và những tiện nghi sẵn có và an toàn của mình, để có thể đến với anh chị em chung quanh. Hãy đến với những người trong gia đình, những người đang đau khổ bất hạnh, những người đang bị bỏ rơi ngay bên lề cuộc sống của chúng ta. Chèo thuyền ra chỗ nước sâu để thả những mẻ lưới của tình yêu thương, sự thông cảm, sự quan tâm vào sâu trong lòng người khác, đụng chạm đến trái tim và tâm hồn chứ không chỉ là sự quan tâm hời hợt bên ngoài.

Trước vinh quang thánh thiện của Thiên Chúa, con người luôn bất xứng vì thấy mình thấp hèn và tội lỗi. Thiên Chúa không quan tâm đến quá khứ tội lỗi, Ngài cũng không đặt bất cứ điều kiện nào cho kẻ Ngài mời gọi ngoại trừ sự vâng phục và hoàn toàn quảng đại từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Ngày nay, với cuộc sống sung túc hơn, sự lôi kéo mời chào của vật chất và lối sống hưởng thụ dễ dãi, khiến cho nhiều người, đặc biệt là giới trẻ ngại ngùng không dám đáp lại lời mời gọi của Chúa. Lời Chúa nói với Simon cũng là nói cho mỗi chúng ta: Đừng sợ, từ nay, anh, chị sẽ trở nên kẻ chinh phục người ta. Xin cho chúng ta đừng nại vào bất cứ một lý do hoặc một khó khăn nào để thoái thác lời mời gọi này. Amen.

Về mục lục

.

ĐƯỢC GỌI CỘNG TÁC VỚI THIÊN CHÚA

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm

Các bài đọc trong thánh lễ Chúa Nhật hôm nay đều đề cập đến ơn gọi. Tiên tri Isaia đã được thấy Thiên Chúa và cảm nhận thân phận nhơ uế của mình. Thiên Chúa đã xá tội bằng thanh tẩy đôi môi nhơ uế của Ysaya với than hồng nơi bàn thờ. Thiên Chúa phán: “Ta sẽ sai ai đây? Ai sẽ đi cho chúng ta?” Isaia đã lên tiếng đáp lời: “Dạ, con đây, xin hãy sai con”. Thiên Chúa cần con người, và Isaia đã sẵn sàng đáp trả.

Đức Giêsu đã mời gọi Phêrô trở nên thợ lưới người sau khi Phêrô nhận ra mình tội lỗi bất xứng ở bên Đức Giêsu: “Lạy thầy, xin xa tôi ra vì tôi là kẻ tội lỗi”: “Đừng sợ, từ nay ngươi sẽ là kẻ chài lưới người”. Chèo thuyền vào bờ, Phêrô và các bạn đã bỏ mọi sự mà đi theo Đức Giêsu. Phêrô và các bạn đã quảng đại bỏ tất cả để theo Đức Giêsu.

Phaolô đã từng giữ áo cho những người Do Thái ném đá Stephen (Cv.7, 58); ông cũng tán thành việc giết Stephen (Cv.8, 1). Tuy nhiên, trên đường đi Đamas để bắt các Kitô hữu đem về Giêrusalem trị tội, Phaolô đã được ơn trở lại. Từ đó, Phaolô là khí cụ đặc biệt Thiên Chúa dùng để rao giảng Tin Mừng Đức Giêsu Kitô: “Thưa anh em, trước hết, tôi đã truyền lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là: Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta… Người đã trỗi dậy và đã hiện ra với Kêpha và với nhóm mười hai” (1Cr. 15, 3-5).

Cả ba người được gọi trong các bài đọc Kinh Thánh hôm nay đều đã là tội nhân hoặc đã ý thức mình là tội nhân. Chính Thiên Chúa đã tha thứ tội cho họ, và gọi họ cộng tác với Ngài. Được Thiên Chúa mời gọi cộng tác, là vinh dự đặc biệt cho những ai đã từng phạm tội chống cưỡng Ngài. Và rồi ngay cả khi đã đáp trả lời mời gọi của Thiên Chúa mà vẫn còn vấp ngã, thì Thiên Chúa vẫn tiếp tục trung thành mời gọi con người vươn lên. Điều này cũng đúng đối với các người theo Chúa, đặc biệt như các tông đồ. Dù đã là môn đệ, Phêrô cũng có lúc chối Thầy (Mc.14, 71), và có lúc chưa can đảm sống như mình phải sống (Gl.2, 11-14). Thiên Chúa vẫn tiếp tục mời gọi những người Ngài mời gọi, cho du họ giới hạn khiếm khuyết. Thiên Chúa là Đấng trung thành, Ngài vẫn yêu thương và liên lỉ mời gọi con người cho dù họ bất trung.

Kitô hữu cũng là những người đã được Thiên Chúa mời gọi. Ngài mời gọi con người hãy sống như con cái Thiên Chúa, trở thành tình yêu và sự hiện diện của Thiên Chúa cho con người hôm nay. Thiên Chúa mời gọi mỗi người hãy yêu thương mọi người, để mỗi người cảm được Thiên Chúa yêu thương qua những người sống xung quanh mình.

Người đời thường tìm tiền tài, danh vọng, địa vị. Thiên Chúa mời gọi con người trở thành tình yêu của Thiên Chúa cho con người hôm nay. Bao nhiêu người nghèo cần sự giúp đỡ của người khác. Ngày nay Thiên Chúa không làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, nhưng Ngài mong những người nghèo hôm nay nhận được tấm bánh từ tay anh chị em mình. Những ân nhân của người nghèo thực sự là đại diện của Thiên Chúa. Thiên Chúa cho họ ăn và giúp họ những gì họ cần thiết qua trung gian những ân nhân này. Thiên Chúa hiện diện với tôi qua anh chị em. Phần tôi, tôi được mời gọi để trở thành tình yêu của Thiên Chúa cho người khác.

Nhiều người tưởng rằng tiền của, địa vị, danh vọng chức quyền, sự thỏa mãn về thể xác làm cho người ta hạnh phúc, nên họ đã đi tìm những điều đó. Nhưng nếu biết quan sát và nhận định, họ sẽ thấy tiền bạc, danh vọng chức quyền địa vị, thỏa mãn vật chất, không làm con người được hạnh phúc đích thực. Chính khi giúp đỡ tha nhân, khi yêu thương vượt qua chính mình, khi hy sinh để giúp đỡ người khác, con người tìm được hạnh phúc thực. Kitô hữu được mời gọi để làm chứng về điều này. Phục vụ làm con người hạnh phúc.

Kitô hữu được mời gọi để làm vua. Không nô lệ vật chất, làm chủ, tự do với tất cả để chỉ có Thiên Chúa là nhất đối với mình; đó là nét vua mà Thiên Chúa muốn chia sẻ với con người. Ai thua thì bị làm nô lệ. Thiên Chúa không muốn con người nô lệ cho xác thịt, cho vật chất; Ngài mời gọi con người vượt lên, chiến thắng, làm chủ làm vua. Thiên Chúa mời gọi con người trở nên người tự do thật sự.

Kitô hữu được mời gọi để trở thành tiên tri. Tiên tri là người của Thiên Chúa, người nói nhân danh Thiên Chúa cho con người hôm nay. Nói cho người khác biết Đức Giêsu đã phục sinh, Ngài là người của Thiên Chúa, Ngài thuộc về Thiên Chúa đến độ có thể nói Ngài là Thiên Chúa, Ngài là Thiên Chúa nhập thể. Một khi con người nhận ra Đức Giêsu là Thiên Chúa nhập thể, con người biết Thiên Chúa yêu thương con người vô cùng. Rao giảng tin mừng Đức Giêsu Phục Sinh, không phải chỉ bằng lời nói, nhưng còn bằng và chính yếu bắng chính cuộc sống của mình. Kitô hữu được mời gọi để làm chứng cho Đức Giêsu Phục Sinh bằng niềm tin và cách sống thấm nhuần đức tin của mình. Kitô hữu không phải là người không cảm thấy những khó khăn trong cuộc sống, cũng không phải là người không bị cám dỗ; Kitô hữu là người chia sẻ thân phận con người như bất cứ ai khác, nhưng vẫn có thái độ và cách hành xử khác với những người có lối sống không theo Tin Mừng. Kitô hữu được mời gọi sống vui và phó thác trong mọi hoàn cảnh vì họ biết Thiên Chúa yêu thương họ, và thế gian này không có giá trị tuyệt đối.

Kitô hữu được mời gọi để trở thành tư tế của Thiên Chúa, người đại diện con người tôn thờ Thiên Chúa. Cầu nguyện, dâng chính con người mình lên Thiên Chúa, là thái độ tôn thờ Thiên Chúa đích thực. Cầu nguyện phải là chính sức sống và hạnh phúc của con người. Được đại diện con người dâng lên Thiên Chúa lễ tế là chính con người mình, là một hạnh phúc của Kitô hữu. Chính khi kết hiệp với Thiên Chúa, con người được hạnh phúc đích thực.

Thiên Chúa mời gọi con người, đặc biệt là Kitô hữu, làm cho thế giới này vui hơn tươi hơn đẹp hơn, làm cho con người ngày hôm nay tin tưởng vào nhau hơn, sống vui và hạnh phúc với nhau hơn. Đó là ơn gọi của Kitô hữu. Xin cho Kitô hữu ý thức sứ mạng của mình, và cảm nghiệm hạnh phúc khi thực hiện sứ mạng này.

Câu hỏi gợi ý chia sẻ

  1. Theo bạn, nơi con người Đức Giêsu có gì đặc biệt không? Ơn gọi của Đức Giêsu là gì? Sứ mạng của Đức Giêsu là gì?
  2. Thiên Chúa có mời gọi bạn đặc biệt điều gì không? Thiên Chúa muốn bạn sống như thế nào? Thiên Chúa mời gọi bạn làm gì cho Thiên Chúa và con người ngày nay?

Về mục lục

.

SỨC MẠNH CỦA ÂN SỦNG

VÀ SỰ YẾU ĐUỐI CỦA CON NGƯỜI

Lm. GB Văn Hào

Trong một cuộc triển lãm ghi dấu ngày con tàu Titanic khổng lồ chìm sâu dưới đáy đại dương, người ta trưng ra 2 bức ảnh với 2 chủ đề trái ngược. Bức ảnh thứ nhất chụp cảnh con tàu vĩ đại đang từ từ chìm sâu xuống lòng biển trước cặp mắt kinh hoàng của hàng ngàn người. Tác giả chú thích bên dưới: “Sự yếu ớt của con người và sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên”. Tấm ảnh thứ 2 chụp cảnh một hành khách quý phái nhường chỗ của mình trên chiếc cano cứu hộ cho một phụ nữ. Người phụ nữ được cứu sống còn vị khách chấp nhận cái chết. Tác giả chú thích : “Sự yếu ớt của thiên nhiên và sức mạnh của tình yêu con người”. Tổng hợp cả 2 bức ảnh, người ta muốn nói lên một điều, đó là con người thật nhỏ bé và mong manh trước vũ trụ bao la, nhưng con người sẽ trở nên vĩ đại và cao cả nhờ tình yêu dâng tặng cho nhau.

Hôm nay chúng ta cũng được mời gọi nhìn vào sự yếu đuối và mỏng dòn nơi thân phận con người, nhưng chúng ta sẽ tìm được sức mạnh lớn lao khi tín thác vào ân sủng và tình yêu của Thiên Chúa.

Sự bất lực và mong manh trong kiếp người

“ Thưa Thầy, chúng con đã vất cả suốt đêm mà không bắt được gì cả”. Trong bài Tin mừng hôm nay, Phêrô đã giãi bày với Chúa về sự bất lực nơi mình. Cũng vậy, trong bài đọc 2, Thánh Phaolô đã tự thú : “ Tôi không đáng được gọi là Tông đồ, vì đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa” (1Cor 15,9). Đây là 2 con người vĩ đại, 2 cột trụ của Giáo Hội, nhưng cả 2 đều có chung một quá khứ chẳng mấy sáng sủa. Phêrô thì bộc trực, nóng vội, thậm chí còn là một anh học trò phản bội. Quá khứ của Phaolô còn đáng sợ hơn. Ngài là một tay sát thủ chuyên nghiệp chuyên lùng bắt và sát hại các Kitô hữu, trong đó có Stêphanô. Cả Thánh Phêrô và Thánh Phaolô đều bày tỏ sự bất lực nơi thân phận mình. Các Ngài cảm thức sự mong manh yếu đuối qua các lỗi lầm đã phạm.

Sức mạnh của ân sủng

“Vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Đây là một thái độ của đức tin, tín thác vào quyền năng và ân sủng của Chúa. Phêrô là một anh thuyền chài chuyên nghiệp, dày dạn kinh nghiệm. Ông đã từng sinh sống bằng nghề đánh cá suốt bao năm qua. Nhưng con người dù có tài giỏi đến mấy cũng sẽ có lúc gặp thất bại cay đắng. Các Tông đồ đã trải nghiệm thế nào là sự nghiệt ngã của cuộc đời, đặc biệt sau cái chết của Gioan tiền hô trong tù ngục. Vì vậy sau khi sai các Tông đồ đi thực tập truyền giáo, Chúa mời gọi các ông hãy lui vào nơi thanh vắng để nghỉ ngơi (Mc 6,31). Đây không phải là sự nghỉ ngơi thân xác, nhưng Chúa mời gọi các ông lui về, để Thầy trò cận kề bên nhau, ôn lại những gì đã qua, cảm thấu được sự yếu đuối và nghiệt ngã nơi phận người hầu mở toang tâm hồn cho ân sủng phủ ngập. Chúa còn nói thêm: “ Không có Ta chúng con không làm được gì” (Ga 15,5).

Nơi Phaolô, chúng ta cũng thấy được sự giằng co giữa tội lỗi và ân sủng, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và sự chết. Chúa nói với Phaolô : “Ơn Ta đủ cho ngươi”. Phaolô cảm thức rất sâu sự bất toàn của mình nên đã tự bộc bạch : “ Đức Giêsu đến cứu chuộc những con người tội lỗi, và người tội lỗi đầu tiên là chính tôi”. Một con người đã cầm gươm sát hại bao Kitô hữu lại được ân sủng biến đổi, trở nên một Tông đồ vĩ đại, một sứ giả lừng danh công bố về tình yêu Thiên Chúa cho con người. Trong lá thơ gửi giáo đoàn Rôma, Thánh Phaolô đã thấm thía kinh nghiệm bản thân và khẳng quyết: “Ở đâu tội lỗi càng nhiều, ở đó ân sủng càng chan chứa”. Trong bài đọc 2 hôm nay, Phaolô cũng nhắc lại sự thâm tín này. Ngài viết: “ Tôi là người hèn mọn nhất trong số các Tông đồ. Nhưng tôi có là gì cũng là nhờ ơn Chúa, và ơn người ban cho tôi đã không vô hiệu. Tôi đã làm việc nhiều hơn các vị khác, nhưng không phải tôi mà là ơn Chúa ở cùng với tôi (1Cor 15,4-10).

Tín thác vào sức mạnh của ân sủng và quyền năng Thiên Chúa là chìa khóa để hóa giải tất cả những vết đen của quá khứ. Tội nhiều hay tội ít không quan trọng, chỉ cần chúng ta biết trải lòng mình ra để ơn thánh tác động. Thánh Tôma Aquinô đã nói: “Ai sa ngã trong tội lỗi, đó là một con người bình thường. Kẻ nào ở lì trong tội, đó là ác quỷ. Còn ai biết chỗi dậy sau những nhớp nhúa của tội lỗi và tín thác vào ơn trên, người đó là một vị Thánh”. Nguyên tắc này chúng ta thấy rõ nét nơi Phêrô và Phaolô.

Sau khi Phêrô chối thầy, ánh mắt Chúa đã quét ngang khuôn mặt ông nơi sân nhà thượng tế Caipha. Tia sáng tình yêu đã khơi dậy nơi Phêrô cảm thức thống hối, và biến đổi con người mong manh này trở nên một Tông đồ vĩ đại. Cũng vậy, ánh sáng hắt ra từ trời cao đã chọc thủng đôi mắt thân xác của Phaolô trên đường đi Damas, nhưng cũng chính nguồn sáng tình yêu ấy lại khai mở cặp mắt đức tin nơi tâm hồn Ngài. Đó là ánh sáng của tình yêu, đã thẩm thấu vào sâu tận trái tim của thánh nhân nên Ngài đã viết: “Không có gì có thể tách tôi ra khỏi lòng yêu mến của Thiên Chúa trong Đức Kitô”.

Và các ông bỏ mọi sự đi theo người

Đây là đoạn kết của cuộc hành trình biến đổi nội tâm. Thánh Luca đã kết thúc trình thuật Tin mừng hôm nay nói về sự chiến thắng của ân sủng trước sức mạnh của tội lỗi. Ơn Chúa đã tạo ra sự biến đổi. Phêrô đã bỏ mọi sự đi theo Đức Giêsu. Cũng vậy, chàng đại ca Phaolô một thời tung hoành oanh liệt đã chấp nhận ‘gác kiếm’ để trở nên một dũng sỹ phục vụ cho Tin mừng. Thanh kiếm ngày xưa Ngài đã dùng để sát hại các Kitô hữu đã được gác lại, thay bằng một thanh gươm khác sắc bén hơn, lợi hại hơn, đó là thanh gươm của lòng mến. Thánh Phaolô đã diễn bày thanh gươm tuyệt chiêu ấy qua một bài ca bất hủ, mà chúng ta vẫn gọi là bài ca Đức mến, được viết trong lá thư thứ nhất Ngài gửi cho giáo đoàn Corintô. Đó là ân sủng cao quý nhất, trổi vượt hơn tất cả mọi ân sủng (1 Cor 12, 31). Đức mến chính là con đường ơn gọi của Thánh Phaolô. Tình yêu cũng chính là điều kiện Chúa Giêsu đặt ra để chọn Phêrô và bác dân chài Galilê đã đáp trả mạnh mẽ quyết liệt: “Phêrô anh có yêu mến Thầy hơn những người này không? Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”.

Để nói lên lòng yêu mến đáp trả, các môn đệ đã bỏ mọi sự và đi theo Ngài.

Kết luận

Có một vị Linh mục coi sóc một họ đạo toàn tòng. Ngày Thứ Tư Lễ Tro ăn chay kiêng thịt, Ngài đi bách bộ quanh ngôi làng để thăm hỏi giáo dân. Đến một căn nhà nọ, Cha xứ gặp một thanh niên đang ngồi nhâm nhi trước đĩa thịt chó với chai rượu bên cạnh. Ngài nhắc nhở khéo léo : “ Hình như hôm nay con quên là ngày ăn chay kiêng thịt ?”. “Thưa Cha con vẫn nhớ”. “ Hay là bác sĩ cho phép vì con đang ốm ?”. “Thưa Cha không phải thế, con vẫn mạnh khỏe”. “Hay là con…? Chàng thanh niên trả lời ngay, chẳng cần giấu diếm quanh co: “ Hôm nay con ăn thịt, chỉ vì con thèm quá, thưa Cha.” . Nghe thế, vị linh mục ngước mắt lên trời cầu nguyện: “Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì các bạn trẻ ngày nay đã dạy con nhiều bài học. Các bạn đã khiêm tốn nhận lỗi của mình chứ không xấu hổ để phải nói dối.”

Khiêm tốn nhận ra lầm lỗi của bản thân là khởi đầu con đường nên thánh nơi các vị Thánh, cụ thể nơi Phêrô và Phaolô. Khi nhận ra sự bất lực và yếu đuối nơi mình để tín thác tuyệt đối vào ơn Chúa chính là lúc chúng ta cũng đang bắt đầu trở nên những con người vĩ đại.

Về mục lục

.

TỪ BỎ ĐỂ ĐI THEO CHÚA

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

Đọc lại trình thuật ơn gọi các Ngôn sứ lớn trong Cựu ước, ta sẽ thấy các ngài luôn ý thức sự thấp hèn bất xứng của mình.

–  Môisen:người chăn cừu cho nhạc phụ Yethrô. Có một lần ông lùa đàn cừu tận núi Khoreb, bỗng nhiên ông nhìn thấy một quang cảnh hùng vĩ : Bụi gai bốc cháy mà không bị thiêu rụi. Bị cuốn hút trong khung cảnh hùng vĩ ấy, ông chạy đến để nhìn xem. Khi ông tới gần, một tiếng nói uy nghiêm từ bụi gai tuyên phán : Chớ lại gần, cởi dép ra vì đất ngươi đang đứng là Đất Thánh. Rồi Chúa gọi Môisen nhưng ông ngại ngùng thoái thác : “Lạy Chúa, tôi là ai mà dám đối đầu với Pharaon …Từ xưa tới giờ, tôi đâu có lợi khẩu, tôi chỉ là một đứa nói cà lăm…vì thế, lạy Chúa, Chúa muốn chọn ai thì chọn, sai ai thì sai, nhưng xin tha cho tôi” ( Xh 3,11;4,13). Chúa thuyết phục Môisen “ cứ yên tâm! Ta sẽ ở với ngươi, cho ngươi làm phép lạ, tài ăn nói và cho cả Aaron nói thay ngươi”. Môisen đã nhận lời nhưng vẫn run sợ sứ vụ cao cả Chúa trao.

Isaia đã kể lại ơn gọi của mình : Trong một thị kiến đã nhìn thấy Đức Chúa trong một khung cảnh huy hoàng của Đền thờ. Các Thiên Thần tung hô “ Thánh ! Thánh ! Thánh ! Đức Chúa đạo binh là Đấng Thánh ! Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa ! ”.Tôi thốt lên với tất cả nổi kinh sợ : “ Khốn cho tôi, tôi chết mất ! Vì tôi là một người môi miệng ô uế, tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế, thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là Đức Chúa các đạo binh !”. Một trong các thần Xê-ra-phim bay về phía tôi, tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà gắp từ trên bàn thờ. Người đưa hòn than vào ấy chạm vào miệng tôi và nói : “Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi, ngươi đã được tha lỗi và xá tội”. Bấy giờ tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán ; “Ta sẽ sai ai đây ? Ai sẽ đi cho chúng ta ?” Tôi thưa :  “dạ con đây, xin sai con đi” ( Is 6,1-8).

Giêrêmia cũng kể về việc Chúa gọi ông : Có lời Đức Chúa phán với tôi rằng : “ Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho dân”. Nhưng tôi thưa : “Ôi ! Lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói !”. Đức Chúa phán với tôi : “Đừng nói ngươi còn trẻ ! Ta sai ngươi đi đâu ngươi cứ đi ; Ta truyền cho ngươi nói gì, ngươi cứ nói. Đừng sợ chúng, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi”. Rồi Đức Chúa giơ tay chạm vào miệng tôi và phán : “Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi. Coi, hôm nay Ta đặt ngươi đứng đầu các dân các nước, để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng.” ( Gr 1,4-10).

Các Ngôn sứ luôn có tâm trạng kinh hãi đến run sợ trước sứ vụ Thiên Chúa trao. Tại sao phải kinh khiếp và run sợ như vậy? Nổi run sợ phát xuất từ cảm nhận cùng một lúc sự thánh thiện tuyệt đối của Thiên Chúa và thân phận tội lỗi của mình. Cảm nhận khoảng cách tuyệt đối giữa Thiên Chúa Chí Thánh và con người yếu đuối; giữa sứ vụ trọng đại và thân phận hèn mọn bé bỏng của mình.Ý thức khoảng cách ấy làm cho con người ta run sợ.

Trang Tin Mừng hôm nay cũng thuật lại, ngư phủ Simon run sợ, cảm nhận sự thấp hèn trước Thiên Chúa chí thánh. Thấy mẻ cá lạ lùng, Simon Phêrô sấp mặt dưới chân Đức Giêsu và nói : “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi ! ” ( Lc 5,8). Chúa không tránh xa mà lại gần và chọn Phêrô: Đừng sợ, từ nay anh sẽ bắt người như bắt cá. Thế rồi: Họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. 

Từ ngày theo Chúa, cuộc đời của Phêrô có nhiều sôi nổi, có nhiều lỗi lầm, nhiều va vấp và nhiều yếu đuối. Cho đến khi xác tín ba lần: “Thưa Thầy, thầy biết là con yêu mến Thầy” thánh Phêrô đã viết nên một thiên anh hùng ca cho Giáo hội sơ khai, rao giảng, làm chứng và chết cho Chúa Giêsu.

Chiêm ngắm cuộc đời Thánh Phêrô qua 3 nét đẹp sau đây.

  1. Từ bỏ để đi theo Chúa.

Không thể đi theo Chúa nếu không có sự từ bỏ. Khoa khảo cổ bên thánh địa đã khai quật lên cơ ngơi của thánh Phêrô. Ngôi nhà lớn kế bên biển hồ Tibêria.Theo những chuyên viên về khảo cổ thì thánh Phêrô là người rất giàu có, có những đội thuyền, có gia sản, sự nghiệp và có người vợ yêu quý.

Theo Chúa nên Phêrô đã từ bỏ tất cả: gia sản, của cải, danh vọng, ngay cả tình yêu chính đáng của mình. Sự từ bỏ này đưa Phêrô tới một hồng phúc rất lớn lao đó là yêu mến Chúa Giêsu. Từ bỏ để yêu mến và đi theo Chúa.

Tất cả những ai tin Đức Giêsu là Đấng Kitô mới có thể trung thành đi theo Người.Chúa Giêsu bộc lộ sứ mạng của Đấng Kitô là phải lên Giêrusalem, chịu nạn, chịu chết, ngày thứ ba sống lại. Phêrô yêu mến Chúa, gắn bó với Chúa nên thủ thỉ với Thầy và tìm mọi cách can ngăn. Chúa Giêsu quay lại trước mặt anh em và mắng Phêrô: Xéo đi Satan! Chúa nói công khai. Trong đời có vị tông đồ nào bị mắng như thế chứ kể cả Giuđa bị mang tiếng là Satan. Phêrô hiểu được rằng đã là môn đệ đi theo Chúa thì không được đi trước mặt Chúa. Đây là cốt lõi của vấn đề cuộc hành trình người môn đệ. Phêrô cản Chúa nghĩa là muốn đi trước Chúa. Phêrô không thể mở đường vào ơn cứu độ. Phêrô phải đi sau lưng để Chúa đi trước. Người môn đệ đi sau Thầy của mình, người môn đệ đặt vết chân của mình vào dấu chân của Thầy, người môn đệ không lớn hơn Thầy của mình. Bài học này Phêrô thật thấm thía. Từ bỏ để yêu mến, yêu mến để đi theo. Phêrô rao truyền bài học ấy cho mọi người.

  1. Yếu đuối vấp ngã để khiêm tốn

Theo Chúa nhưng Phêrô là môn đệ yếu đuối và vấp ngã. Thường tình khi nói về một vị thánh, người ta thường nói những điểm tốt nhất, tích cực nhất, anh hùng nhất để ca ngợi. Còn về Phêrô, nếu đọc kỹ Thánh kinh sẽ thấy thật lạ lùng. Phêrô có nhiều giới hạn, nhiều khuyết điểm và thậm chí rất nhiều vấp ngã.

Chúa đã chọn Phêrô ở giữa những con người tầm thường. Chúa không thay đổi sự tầm thường của Phêrô, nhưng xuyên qua sự tầm thường của Phêrô, Chúa trao ban kho tàng vô giá. Thấm thía điều đó nên sau này một người bạn của Phêrô là Phaolô đã nói: “Tôi chỉ là chiếc bình sành dễ vỡ trong khi tôi được chứa đựng kho tàng vô giá là Đức Giêsu Kitô”.

Qua những yếu đuối và vấp ngã của Phêrô, Chúa đã uốn nắn con người từng bước một. Xuyên qua những va vấp lỗi phạm của Phêrô, Chúa nâng đỡ và tha thứ cho ông. Một con người cần người khác nâng đỡ thì họ không bao giờ quá tự tin. Một con người cần lãnh nhận ơn tha thứ thì sẽ dễ dàng nói lời tha thứ với những người xung quanh, dễ cảm thông với người thất bại. Không yếu đuối không cảm thông. Không phạm tội không thể nào hiểu được niềm hạnh phúc của con người được tha thứ. Nói như thế không có nghĩa là nên phạm tội. Tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm đó. Thánh Phaolô nói rằng: “Điều phải làm tôi lại không làm, điều phải tránh tôi lại làm”.

Suy niệm kinh nghiệm yếu đuối và vấp ngã của Phêrô để chúng ta không trở nên những quan tòa. Khi tin rằng mình vững vàng mà quên ơn Chúa thì có thể sẽ vấp ngã. Đêm tiệc ly, Chúa Giêsu nói “Đêm nay chúng con sẽ bỏ Thầy mà đi hết”. Mọi môn đệ khác im lặng lắng nghe run sợ, còn Phêrô gần như vỗ ngực để thưa với Chúa rằng: “Thà chết không bỏ Thầy, con sẵn sàng liều chết với Thầy”. Chúa nói: “Đêm nay trước khi gà gáy, con sẽ chối Thầy ba lần”. Phêrô tự phụ: “Người khác chối chứ làm sao con chối Thầy được”. Vậy mà sau đó Phêrô chối Thầy đến ba lần.Nếu không tựa vào ơn của Chúa, chúng ta sẽ vấp ngã. Nếu không có ơn Chúa, sức người không thể nào làm được. Thánh Phêrô để lại cho chúng ta bài học rất quý giá. Người môn đệ với nhiều lỗi lầm đi theo Chúa. Điều lạ lùng là Phêrô không bao giờ giận Chúa, không lúc nào bỏ Chúa mà vẫn luôn xác tín “bỏ Thầy con biết theo ai?”. Điều hết sức huyền nhiệm là Chúa lại chọn người yếu đuối vấp ngã ấy làm Tảng Đá để xây dựng Giáo hội và trao chìa khoá Nước trời.

  1. Yêu mến Chúa hết tâm hồn.

Thánh Phêrô là con người yếu đuối hay lầm lỗi nhưng rất chân thành và tràn đầy lòng yêu mến Thầy. Trong cuộc khổ nạn của Chúa, Thánh Phêrô đã bộc lộ sự yếu đuối và lòng mến của mình cách rõ ràng nhất. Khi Chúa bị bắt, bị kết án, Phêrô đã chối Thầy đến ba lần. Phêrô chối Thầy vì quá yếu đuối chứ không phải vì không yêu Thầy. Trước cái chết của Thầy, Phêrô rùng mình sợ hãi, tìm đường chạy trốn. Lúc bình tĩnh lại, đối diện với sự yếu đuối và vấp ngã của mình, Phêrô đã khóc lóc hối hận, nước mắt ăn năn nhạt nhoà khuôn mặt hốc hác hằn những nếp nhăn. Gà gáy lần thứ ba, Phêrô nhớ lại lời Chúa nói về thân phận mình, ông oà khóc nức nở như một đứa trẻ, khóc thoả thích, khóc cho vơi hết bao sầu muộn chất chứa trong lòng. Cuộc đời Thánh Phêrô là sự giằng co giữa yếu đuối và dũng cảm, giữa trọn vẹn và dang dở. Trái tim Ngài có u tối đi tìm ánh sáng, có nuối tiếc đi tìm lý tưởng. Sứ vụ Tông đồ có tự tin gặp vấp ngã, có phấn đấu gặp thất bại. Chính trong sự vấp ngã vì yếu đuối, cuộc đời của Thánh Phêrô vẫn luôn có một tấm lòng yêu mến, gắn bó với Chúa.

Tôi đi đánh cá đây, anh em hãy đi với tôi”. Lao nhọc vất vả suốt đêm mà không được gì cả. Đang lúc chán nản thì có tiếng bảo: Hãy thả lưới bên hữu thuyền. Phêrô buông lưới và cá quá nhiều, họ kéo cá lên, thuyền gần như chìm. Khi đó, có tiếng nói của Gioan: Chúa đó. Lời ấy như nhắc bảo Phêrô, tự sức mình không đưa tới kết quả đâu. Phải có Chúa, bao lâu hình ảnh của Chúa rọi soi nơi lời nói, việc làm, đời sống của Phêrô thì bấy giờ mới có thành quả. Còn nếu Phêrô chỉ dựa trên tài sức của mình, dù lao nhọc suốt đêm không bắt được một con cá nào.

Chúa đã thu phục nhân tâm bằng yêu thương. Chúa gọi Phêrô ra một bên và hỏi: Con có mến Thầy không? Lần thứ nhất Phêrô trả lời: Lạy Chúa, có. Lần thứ hai ông nói: Lạy Chúa, có. Lần thứ ba Chúa hỏi thì Phêrô buồn vì Chúa hỏi cùng một câu hỏi đến ba lần. Nhưng Phêrô xác tín : Lạy Thầy, Thầy thông hay mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy. Và Chúa nói : Hãy chăm sóc đoàn chiên. Giống như Đức Maria thưa : Này tôi là tôi tớ Chúa ; Phêrô nói: Con chỉ là vật mọn phàm hèn trước mặt Chúa mà thôi. Chính khi đó, Chúa Giêsu mới trao cả Hội Thánh cho Phêrô. Con biết con là ai thì con có thể chăm sóc Hội Thánh; bởi vì con đang làm công việc Thiên Chúa ủy thác và tin tưởng con. Con đang làm việc của Chúa !

Nhìn cuộc đời Thánh Phêrô ta thấy một điều rất rõ là trong trái tim ông lúc nào cũng yêu Chúa. Ngay cả khi Chúa bảo ông là Satan, ông cũng không giận Chúa. Ngay khi vì sợ hãi mà chối Chúa thì ông vẫn yêu mến Chúa. Không phải vì Phêrô yếu đuối hay tội lỗi mà Chúa bỏ ông. Tình yêu chân thành trong tâm hồn ông làm Chúa giữ ông lại và đặt làm lãnh đạo đoàn chiên của Chúa.Vị Giáo Hoàng đầu tiên của Hội Thánh có một dung mạo là người môn đệ đi theo Chúa, người môn đệ yếu đuối và vấp ngã, nhưng đã đứng dậy, không chán nản, không để mất phương hướng, không đầu hàng, không bỏ cuộc; người môn đệ sống bởi ơn Chúa, chan hòa ân sủng, bình an, niềm vui của Chúa. Hội Thánh được xây dựng trên Tảng Đá là tông đồ Phêrô, hay đúng hơn là trên đức Tin vào Chúa Giêsu là “Đấng Kitô Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16; 1Cr 3,10). Mỗi tín hữu chúng ta phải làm gì để trở thành viên đá sống động xây nên tòa nhà Hội Thánh (x.1Cr 3,16-17), hay nên Đền Thờ của Thiên Chúa, có nền móng là các Tông Đồ và Ngôn Sứ, và Đá tảng góc tường là chính Đức Kitô Giêsu?

Lạy Chúa Giêsu, Chúa tin tưởng và trao trách nhiệm cho người từ bỏ đi theo Chúa, hiểu biết Chúa, yêu mến Chúa và đặt trọn niềm tin nơi Chúa. Chúng con sẽ được Chúa tin tưởng và trao sứ mệnh xây dựng Hội Thánh, nếu chúng con có lòng tin, lòng cậy và lòng mến Chúa cho dù chúng con yếu đuối hay vấp ngã. Xin Chúa cho chúng con có một đức tin vững chắc, một lòng cậy trông tín thác và một lòng mến chân thành như Thánh Phêrô để chúng con có thể trở thành một viên đá sống động,góp phần xây nên tòa nhà Hội Thánh. Khi yêu mến Chúa, chúng con sẽ làm mọi sự đẹp lòng Chúa. Xin cho chúng con luôn xác tín lòng mến là thước đo cho mọi giá trị đạo đời. Amen.

Về mục lục

.

ƠN GỌI

Trầm Thiên Thu

Thánh nữ Teresa Hài Đồng Giêsu (Thérèse de Lisieux) xác định: Ơn gi ca tôi là yêu thương. Có TIN mới YÊU. Đó là hệ lụy tất yếu. Và suốt cuộc đời, Chị Thánh Teresa đã sống trọn vẹn ơn gọi đến từng chi tiết, hoàn tất bằng những động thái nhỏ nhất, như những đường kim mũi chỉ nhỏ mà có chiếc áo đẹp.

Ơn gọi yêu thương là ơn gọi thứ nhất của mọi Kitô hữu, những người tin Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Thế – sau đó mới có các ơn gọi khác, người ơn này, người ơn nọ. Vâng, chính Chúa Giêsu đã truyền lệnh “yêu thương nhau”, và Ngài gọi đó là điều răn mới (x. Ga 13:34-35; Ga 15:12; Ga 15:17). Tác giả Thánh Vịnh đã vui mừng ca tụng: “Ngt ngào tt đp lm thay, anh em được sng vui vy bên nhau (Tv 133:1). Đó là cách sống hòa thuận, sống quan tâm lẫn nhau, tức là yêu thương nhau.

Mỗi người đều có ít nhất một tặng phẩm thúc đẩy, không ai không có. Kinh Thánh cho biết rạch ròi:

[1] “Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mi người trong anh em phi dùng mà phc v k khác. Như vậy, anh em mới là những người khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa” (1 Pr 4:10).

[2] “Chúng ta có những đc sng khác nhau, tuỳ theo ân sủng Thiên Chúa ban cho mi người. Được ơn làm ngôn s thì phải nói sao cho phù hợp với đức tin. Được ơn phc v thì phải phục vụ. Ai dy bo thì cứ dạy bảo. Ai khuyên răn thì cứ khuyên răn. Ai phân phát thì phải chân thành. Ai ch to thì phải có nhiệt tâm. Ai làm việc bác ái thì vui vẻ mà làm” (Rm 12:6-8).

Đó là bảy loại tặng phẩm thúc đẩy. Mỗi chúng ta đều nhận được một hoặc vài tặng phẩm. Có tặng phẩm không phải để khoe mẽ, vênh vang, tự đắc, mà để tôn vinh Thiên Chúa và phục vụ tha nhân. Thiên Chúa đã tiền định từ đời đời: “Tng ph con, chính Ngài đã cu to, dt tm hình hài trong d mu thân con. T ơn Chúa đã dng nên con cách l lùng, công trình Ngài xiết bao k diu! Hn con đây biết rõ mười mươi. Xương ct con, Ngài không l lm gì, khi con được thành hình trong nơi bí n, được thêu dt trong lòng đt thm sâu. Con mi là bào thai, mt Ngài đã thy; mi ngày đi được dành sn cho con đu thy ghi trong s sách Ngài, trước khi ngày đu ca đi con khi s (Tv 139:13-16).

Ngôn sứ Isaia đã cho biết: Năm vua Út-di-gia-hu băng hà, tôi thấy Chúa Thượng ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ. Phía bên trên Người, có các thần Xê-ra-phim đứng chầu. Mỗi vị có sáu cánh: hai cánh để che mặt, hai cánh để che chân và hai cánh để bay. Các vị ấy đối đáp tung hô: “Thánh! Thánh! Chí Thánh! Đc Chúa các đo binh là Đng Thánh! C mt đt rng ngi vinh quang Chúa! (Is 6:1-2).

Thiên Chúa là Đấng Chí Thánh, được Ngài kêu gọi là đại phúc cho chúng ta, vì tất cả chúng ta đều hoàn toàn bất xứng đối với Ngài. Ngôn sứ Isaia cho biết thêm về sức mạnh kỳ lạ của lời chúc tụng: “Tiếng tung hô đó làm cho các tr ca rung chuyn; khp Đn Th khói to mt mù. By gi tôi tht lên: Khn thân tôi, tôi chết mt! Vì tôi là mt người môi ming ô uế, tôi gia mt dân môi ming ô uế, thế mà mt tôi đã thy Đc Vua là Đc Chúa các đo binh! (Is 6:4-5). Đối diện với Thiên Chúa, phàm nhân phải run rợ vì thấy mình quá xấu xa. Con mắt trần gian không thể chịu nổi ánh sáng của Thiên Chúa. Mô-sê đã phải che mặt trước ánh sáng của Thiên Chúa, Phaolô đã hóa mù khi ánh sáng của Thiên Chúa chiếu vào ông.

Tuy nhiên, Thiên Chúa luôn nhân từ và giàu lòng thương xót, Ngài biết chúng ta như thế nào nên Ngài không hề chấp lách, và Ngài sẵn sàng cứu chữa chúng ta. Ngôn sứ Isaia dẫn chứng cụ thể: “Mt trong các thn Xê-ra-phim bay v phía tôi, tay cm mt hòn than hng người đã dùng cp mà gp t trên bàn th. Người đưa hòn than y chm vào ming tôi và nói: Đây, cái này đã chm đến môi ngươi, ngươi đã được tha li và xá ti. By gi tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán: Ta s sai ai đây? Ai s đi cho chúng ta? Tôi thưa: D, con đây, xin sai con đi (Is 6:6-8).

Thiên Chúa kêu gọi, ngôn sứ Isaia đã mau mắn đáp lại. Đó là một cách vâng lời, không so đo, không toan tính. Thiên Chúa cũng đã và đang kêu gọi chúng ta làm chứng nhân cho Ngài ở thế gian này, nhất là trong những lúc khó khăn nhất. Ước gì chúng ta cũng sẵn sàng đáp lại Ngài với niềm vui thực sự. Mỗi người được Ngài gọi cách khác nhau, nhưng chung quy chỉ là để vinh danh Thiên Chúa và để Nước Cha trị đến – như Chúa Giêsu đã dạy chúng ta cầu nguyện qua Kinh Lạy Cha.

Vói mục đích tốt đẹp đó, tác giả Thánh Vịnh đã tâm nguyện và tán tụng Thiên Chúa: “Ly Chúa, con hết lòng cm t, Ngài đã nghe li ming con xin. Gia chư v thiên thn, xin đàn ca kính Chúa, hướng v đn thánh, con ph phc tôn th. Xin cm t danh Chúa, vì Ngài vn thành tín yêu thương, đã đ cao danh thánh và li ha ca Ngài trên tt c mi s. Ngày con kêu cu, Chúa đã thương đáp li, đã gia tăng ngh lc cho tâm hn. Ly Chúa, mi đế vương dưới trn đu cm t khi nghe nhng li ming Ngài phán ra. H s ca ngi đường li Chúa: Vinh quang Chúa vĩ đi dường bao! (Tv 138:1-5).

Sống đức tin khi thanh thản và bình an thì dễ dàng, không đáng quan ngại, nhưng sống đức tin khi gặp hoạn nạn mới đáng quan ngại. Các thánh là những anh hùng đức tin vì đã sống trọn đức tin trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, và đã sống đức tin đó tới hơi thở cuối cùng. Sống đức tin là điều không dễ, sống đức tin trong nhịch cảnh lại càng khó gấp bội!

Khó không có nghĩa là không làm được. Thiên Chúa không thử thách chúng ta vì Ngài biết rõ mọi sự, nhưng Ngài muốn chúng ta cộng tác với Ngài. Vì thế, hãy không ngừng cố gắng tâm nguyện như tác giả Thánh Vịnh: “Cho dù con gp bước ngt nghèo, Chúa vn bo toàn mng sng con. Đch thù đang hm hm gin d, Ngài ra tay chn đng, ly tay uy quyn gii thoát con. Vic Chúa làm cho con, Ngài s hoàn tt; ly Chúa, muôn ngàn đi Chúa vn trn tình thương. Công trình do tay Ngài thc hin, xin đng b d dang (Tv 138:7-8).

Ai đã từng giữ vững đức tin trong những lúc khó khăn thì sẽ nhận ra “sức mạnh của sự yếu đuối nơi con người” (x. 2 Cr 12:10). Đó chính là “phép lạ” thực sự chứ không phải tìm đâu xa, như nhiều người vẫn “chạy đua” tin theo các “sự lạ” ở chỗ này hoặc nơi nọ. Rất nên cảnh giác về vấn đề này!

Chết đi và sống lại cũng là “ơn gọi” đối với phàm nhân: chết đời hữu hạn (đời tạm) để sống đời vô hạn (trường sinh). Chúa Giêsu đã trải qua cái “ngưỡng” này để làm cho chúng ta nhận thức đúng đắn về cuộc đời.

Thánh Phaolô xác định: “Thưa anh em, tôi xin nhc li cho anh em Tin Mng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhn cùng đang nm vng. Nh Tin Mng đó, anh em được cu thoát, nếu anh em gi đúng như tôi đã loan báo, bng không thì anh em có tin cũng vô ích” (1 Cr 15:1-2).

Sống đức tin là sống ơn gọi – ơn gọi chứng nhân, ơn gọi Kitô hữu, ơn gọi yêu thương, ơn gọi nhân từ và thương xót. Thánh Phaolô trút bầu tâm sự: “Trước hết, tôi đã truyn li cho anh em điu mà chính tôi đã lãnh nhn, đó là: Đc Kitô đã chết vì ti li chúng ta, đúng như li Kinh Thánh, ri Người đã được mai táng, và ngày th ba đã tri dy, đúng như li Kinh Thánh. Người đã hin ra vi ông Kê-pha, ri vi Nhóm Mười Hai. Sau đó, Người đã hin ra vi hơn năm trăm anh em mt lượt, trong s y phn đông hin nay còn sng, nhưng mt s đã an ngh. Tiếp đến, Người hin ra vi ông Giacôbê, ri vi tt c các Tông Đ. Sau hết, Người cũng đã hin ra vi tôi, là k chng khác nào mt đa tr sinh non (1 Cr 15:3-8). Hành trình ơn gọi này cũng là hành trình sinh – tử, chết đi và sống lại. Một hành trình kỳ diệu, và chỉ một hành trình duy nhất chứ không là vòng luân hồi như người ta “suy bụng ta ra bụng người”. Vòng luân hồi là ảo tưởng, lệch lạc tư duy, chỉ nghĩ theo ý mình. Chắc chắn Thiên Chúa không cho vòng luân hồi tác dụng!

Thánh Phaolô tâm sự chân thành: “Tôi là người hèn mn nht trong s các Tông Đ, tôi không đáng được gi là Tông Đ, vì đã ngược đãi Hi Thánh ca Thiên Chúa. Nhưng tôi có là gì cũng là nh ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiu; trái li, tôi đã làm vic nhiu hơn tt c nhng v khác, nhưng không phi tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng vi tôi. Tóm li, dù tôi hay các v khác rao ging, chúng tôi đu rao ging như thế, và anh em đã tin như vy (1 Cr 15:9-11). Vô cùng kỳ diệu, vì Hồng Ân đó tuôn trào từ chính Nguồn Mạch Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.

Trình thuật Lc 5:1-11 (tương đương Mt 4:18-22 và Mc 1:16-20) nói về việc Chúa Giêsu kêu gọi bốn môn đệ đầu tiên tại bờ hồ Ghen-nê-xa-rét.

Khi đó, dân chúng chen lấn nhau đến gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa. Ngài thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Ngài xuống chiếc thuyền của ông Simôn và bảo ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Ngài ngồi xuống và giảng dạy đám đông.

Giảng xong, Ngài bảo ông Simôn chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá. Ông Simôn gãi đầu và nói: “Thy ơi, chúng tôi đã vt v sut đêm mà không bt được gì c. Nhưng vâng li Thy, tôi s th lưới. Là ngư phủ dày dạn kinh nghiệm, Phêrô biết nước lớn, nước ròng, con nước nào có cá hay không có cá. Thế nhưng ông hành động vì “vâng lời” mà thôi. Phêrô tuyệt vời ở điểm này.

Thật kỳ lạ, họ đã làm theo và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới, họ phải làm hiệu cho các bạn chài đến giúp. Cá đầy hai thuyề, đến nỗi thuyền gần chìm. Họ chưa bao giờ đánh được nhiều cá như vậy!

Thấy vậy, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, ông Simôn Phêrô sấp mặt dưới chân Đức Giêsu và nói: “Ly Chúa, xin tránh xa con, vì con là k ti li!. Đứng trước Thiên Chúa, người ta trở nên bé nhỏ và tội lỗi, vì vậy mới thấy sợ. Rất có thể lúc đó Chúa Giêsu cười rất hiền, rồi vỗ vai Phêrô và nói: “Đng s, không có gì đâu. Anh đng dy đi!. Nhưng Thiên Chúa lại nhân từ và thương xót, thật hạnh phúc cho chúng ta biết bao!

Mọi người đều kinh ngạc, kinh ngạc vì mẻ cá lạ và vì Chúa Giêsu nhân hậu quá chừng. Quả thật, Chúa Giêsu bảo ông Simôn: “Đng s, t nay anh s là người thu phc người ta. Chài cá là “chuyện nhỏ”, dễ ẹc, thế mà phàm nhân vẫn không thể muốn theo ý mình. Vâng, “chài người” mới là chuyện quan trọng, khó lắm. Nhưng có Thiên Chúa hướng dẫn thì không phải lo chi.

Sau đó, họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Đại Sư Giêsu suốt cả quãng đời còn lại. Cuộc đời họ hoàn toàn sang trang mới, chương mới. Thẻ căn cước của họ không còn ghi là “ngư phủ” (chài lưới cá), mà ghi là “nhân phủ” (chài lưới người). Loại thẻ căn cước này khong xã hội nào có thể cấp phát, độc nhất chỉ có Chúa Giêsu cấp phát mà thôi.

Mỗi Kitô hữu cũng đã được tái sinh và được sử dụng loại thẻ căn cước mới ngay từ khi lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy.

Ly Thiên Chúa, xin cm t Ngài đã cho con được làm con cái Ngài, xin giúp con biết trung thành vi ơn gi Kitô hu và sng làm chng v lòng thương xót ca Ngài. Con cu xin nhân danh Thánh T Giêsu, Đng cu đ nhân loi. Amen.

Về mục lục

.

CHÚA GỌI – TA ĐÁP TRẢ

Jos. Vinc. Ngọc Biển

Nếu mỗi một Chúa Nhật đều có một chủ đề để làm nổi bật lên ý nghĩa của Phụng Vụ được cử hành, thì Chúa Nhật hôm nay, chủ đề chính đó là nói về ơn gọi và sứ mạng loan báo Tin Mừng.

Tuy nhiên, để trở thành một ơn gọi, cần phải có tương quan hai chiều, đó là: Chúa gọi và lời đáp trả của mỗi người. Nhưng để một ơn gọi có giá trị trước mặt Chúa, con người cần phải có một sự cảm nghiệm sâu sắc về tình yêu giữa Thiên Chúa và bản thân.

Đây chính là mẫu số chung cho các ơn gọi mà Phụng Vụ hôm nay đề cấp đến. 

  1. Ơn gọi của Isaia và các Tông đồ

Trong bài đọc I, chúng ta thấy việc Chúa chọn và gọi tiên tri Isaia qua việc Người tỏ cho ông thấy vinh quang chói lòa trong đền thờ.

Trước cảnh huy hoàng và tráng lệ đó, ông nhận ra Thiên Chúa là Đấng vô cùng Thánh Thiện, toàn năng, trong khi ấy, Isaia là một người tội lỗi, bất xứng! Nhưng khi được Thiên Chúa thanh tẩy, khiến ông trở nên trong sạch…, rồi người gọi ông trở nên tiên tri cho Người, ông đã mau mắn đáp lại trong sự tin tưởng và đầy quyết tâm: “Có con đây, xin Chúa sai con đi” (Is 6,8). 

Sang bài đọc II, thánh Phaolô trình thuật hành trình rao giảng của ngài bị nhiều người chống đối, chê bai đủ điều và cho rằng ngài không xứng đáng để trở thành Tông đồ. Phaolô không chối cãi, không đôi co hay tìm cách kháng chế, nhưng ngược lại, ngài đã luôn nhận mình là con người thấp hèn vì đã bắt bớ, hành hạ Giáo Hội một thời, hơn nữa lại được chọn và gọi sau hết so với các Tông đồ, nên bản thân chỉ như là đứa trẻ sinh non…

Nhưng nhờ ân sủng và tình thương của Thiên Chúa, nên ngài đã trở nên vị Tông đồ lừng danh về mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh.

Sang bài Tin Mừng, thánh sử Luca trình thuật việc Đức Giêsu gọi và chọn các môn đệ đầu tiên trong bối cảnh mẻ cá lạ nơi bờ biển.

Khởi đi từ việc Đức Giêsu mượn chiếc thuyền của Simon để làm chỗ đứng giảng dạy, rồi tiếp theo là lệnh truyền thả lưới bên phải mạn thuyền, và cuối cùng là một mẻ cá lạ!

Đứng trước những sự trùng khớp và nhiệm mầu như vậy, Simon đã sụp lạy dưới chân Đức Giêsu và thưa: “Lạy Chúa, xin hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Cả ông Giacôbê và Gioan cũng kinh ngạc như ông. Thấy vậy, Đức Giêsu đã phán bảo các ông: “Đừng sợ ! từ nay con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Ngài.

  1. Sứ điệp Lời Chúa

Qua các bài đọc hôm nay, chúng ta thấy sứ điệp Lời Chúa toát lên một điểm chung, đó là: Chúa gọi và chọn những người Chúa muốn. Mọi ơn gọi đều phát xuất từ Chúa do tình thương của Người. Điều quan trọng, con người phải ý thức rằng: mình chẳng là gì trước mặt Chúa, nhưng lại được Chúa yêu thương và tuyển chọn. Phần còn lại, đó là đương sự cảm nghiệm được tình thương của Chúa và mau mắn đáp lại là thôi.

Chúa không chọn ai khi người đó còn đang trong tình trạng kiêu ngạo, vì thế, Người chỉ gọi và chọn những ai có một tấm lòng khiêm nhường thẳm sâu và cảm nghiệm được tình yêu của Chúa trên cuộc đời mình.

Mặt khác, qua phép lạ mẻ cá lạ, Đức Giêsu mặc khải cho chúng ta thấy:

Trước quyền năng của Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được! Mẻ cá lạ đã minh chứng cho chúng ta thấy điều đó, đồng thời cũng cho thấy sự bất lực, giới hạn của con người, vì thế, con người có làm được việc gì là hoàn toàn dựa vào ơn Chúa.

Cá đầy thuyền là hình ảnh tiên báo về một Giáo Hội rộng khắp nơi nơi và sứ mạng loan báo Tin Mừng đến tận cùng trái đất của người môn đệ.

Sự dứt khoát từ bỏ mọi sự để đi theo Chúa của các môn đệ cho ta thấy: người môn đệ của Chúa, muốn theo Chúa thì phải dứt khoát từ bỏ những ràng buộc như tiền bạc, danh vọng, chức nghiệp và ý riêng để đi theo và thi hành ý muốn của Thiên Chúa.

Như vậy, Chúa chọn và gọi ai thì Người sẽ cho họ cảm nghiệm được Ngài là Đấng quyền năng, yêu thương và con người là bất xứng, để  những người được gọi sẽ đi từ ngỡ ngàng đến vâng phục; từ vâng phục đến niềm tin và rồi ý thức mình chẳng là gì vì bất xứng, nên chỉ là dụng cụ Chúa dùng để ra đi thi hành sứ vụ của Người mà thôi!

  1. Ơn gọi của chúng ta và lời đáp trả

Từ ơn gọi của các tiên tri, đến ơn gọi của các Tông đồ và cuối cùng là ơn gọi của mỗi người chúng ta.

Câu chuyện ơn gọi của ngôn sứ Isaia, Phaolô, Phêrô và các bạn trong các bài đọc hôm nay, cũng là mẫu số chung cho ơn gọi của mỗi người.

Ngày chúng ta được lãnh nhận Bí tích Rửa tội, chúng ta được Chúa chọn để trở thành Kitô hữu, thành môn đệ của Ngài và nhất là trở nên chứng nhân của lòng thương xót mà chính mình đã cảm nghiệm.

Ơn gọi đó là ơn gọi phổ quát cho hết mọi người, vì thế, sứ mạng loan báo Tin mừng không chỉ dành riêng cho các linh mục hay tu sĩ, mà là cho hết thảy những ai đã trở thành Kitô hữu.

Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng mình không xứng đáng để trở thành sứ giả của Chúa, hay nhiều khi đùn đẩy và coi như một gánh nặng, lại có khi thi hành nhưng kiêu ngạo và tự phụ…!

Tất cả những thái độ đó đều không phù hợp với chúng ta là những người tin và đi theo Chúa cũng như chung chia sứ mạng với Ngài.

Thái độ cần có đối với mỗi người, đó là: khiêm nhường, ý thức mình bất xứng nhưng được Chúa thương, sẵn sàng để Người biến đổi như tiên tri Isaia, Phaolô, Phêrô…

Thiết nghĩ, với ơn Chúa, chúng ta sẽ làm được tất cả. Archimède đã khẳng định: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên”.

Điểm tựa của chúng ta là chính Đức Giêsu, nếu chúng ta tựa vào Ngài, chúng ta sẽ làm được mọi chuyện. Chúng ta mặc lấy Ngài, chúng ta sẽ có sức hút lạ thường, chẳng khác gì các môn đệ bắt được một mẻ cá lạ!

Mong sao mỗi người chúng ta khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội, đều ý thức được trách nhiệm, bổn phận cao quý của mình là trở nên sứ giả cho Thiên Chúa trong lòng xã hội hôm nay!

Ước gì mỗi người biết chu toàn trách vụ trong lòng mến, để nhờ sự quảng đại dấn thân của mỗi người, chúng ta sẽ làm cho nhiều người nhận biết Chúa và tin theo Ngài để được sự sống đời đời.

Lạy Chúa Giêsu, ngày nay vẫn còn quá nhiều người chưa tin hay không biết đến Chúa. Xin Chúa ban cho sứ mạng truyền giáo của Giáo Hội được nhiều người quan tâm, quảng đại và dấn thân để ra đi loan báo Tin Mừng cứu rỗi cho anh chị em chưa biết đến Chúa. Amen.

Về mục lục

.

ĐÁNH LƯỚI NGƯỜI TA

Trần Đình Phan Tiến

Vâng, thưa quý vị, chủ đề Lời Chúa hôm nay nói về “ơn gọi ”. Vâng, ơn gọi là gì ? Thưa quý vị: Thưa,” Ơn Gọi” là một hồng ân nhưng không, tức vô điều kiện từ Thiên Chúa dành cho loài người, mà trong đó có một số ít được chọn. Vì được gọi thì nhiều, nhưng được chọn thì ít. Như vậy, ơn gọi có nhiều cấp độ, ơn gọi đa số là ơn gọi là người Kitô hữu, nghĩa là trở nên con cái Thiên Chúa cách nhưng không, bởi vì, ơn người được gọi không bắt nguồn từ họ, hay do công lênh của họ, mà là một ân ban vô điều kiện từ Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót.

Vâng, ơn gọi tiếp theo là ơn gọi tu trì, nói chung cho mọi người sống đời tận hiến, từ người tu sĩ ,chủng sinh sơ khởi đến những người được nhận lãnh thánh chức, phó tế, linh mục, giám mục, giáo hoàng. Người tu sĩ không có chức thánh thuộc hàng giáo dân, những người có chức thánh mới thuộc hàng giáo sĩ. Như vậy, ơn gọi chỉ có hai cấp bậc chính , đó là: Hàng giáo sĩ và giáo dân, không có hàng thứ ba. Hàng giáo sĩ có hai loại là Triều và Dòng. Triều là hàng giáo sĩ không có lời khấn, chỉ có luật buộc độc thân và vâng lời giám mục trực tiếp. Dòng là người tu sĩ có lời khấn Phúc Âm : KHÓ NGHÈO –KHIẾT TỊNH –VÂNG LỜI. Tu sĩ dòng có chức thánh thì cũng được gọi là giáo sĩ.

Khởi đi từ bài đọc I ( Is 6, 1-2a; 3-8) là đoạn thuật lại Isaia được thụ phong tiên tri, tức ngôn sứ. Tức người được chọn , được sai đi để loan báo Lời Chúa.

Chúa Giêsu là Vị Ngôn Sứ đầu tiên của Tân Ứơc, đồng thời Người cũng kêu gọi những ai bước theo Người. Tin Mừng hôm nay ( Lc 5, 1 -11) cho thấy Người kêu gọi bốn môn đệ đầu tiên và trong một bối cảnh Người làm phép lạ thứ tư kể từ ngày Người khởi đầu sứ vụ rao giảng Tin Mừng.

Bố cục đoạn Tin Mừng ( Lc 5, 1-11) hôm nay có 03 phần , nhưng có bốn ý chính:

  • Phần thứ nhất : từ câu 1 – 3 trình thuật bối cảnh Chúa Giêsu đến bên bờ hồ Ghên-nê-xa-rét, có hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ và Người tìm đến chiếc thuyền của người tên là Simon.
  • Phần thứ hai : từ câu 04 – 07 đoạn nầy nói lên sự vâng lời Chúa Giêsu của ông Simon và( phép lạ xảy ra). Người mà suốt đêm không bắt được con cá nào.
  • Phần thứ ba: có 02 ý :

* ý thứ nhất từ câu 08 – 10a : cho thấy sự kinh ngạc của ông Simon và các ông đã có mặt.

* ý thứ hai câu 10b – 11 : Chúa kêu gọi Simon và các ông theo Người. Và họ đã bỏ mọi sự mà theo Người.

Theo đó, qua đoạn Tin Mừng hôm nay, cho chúng ta thấy, Thiên Chúa đã ban Đấng Cứu Thế cho nhân loại, Đấng Cứu Thế đến giữa nhân loại không phải để ban cho cơm, áo, gạo ,tiền, không phải gánh lấy trách nhiệm cuộc sống thân xác hằng ngày của con người. Nhưng, là để chu toàn sứ vụ Ngôn Sứ, Vương Đế và Tư Tế của Người. Theo đó, phép lạ “mẻ cá lạ lùng” mà Chúa Giêsu đã thực hiện hầu minh chứng Người đến từ Thiên Chúa, có quyền năng trên mọi tạo vật, kể cả thần dữ.

Người xây dựng lòng tin và củng cố những người đi theo Người, hầu xây dụng những nhân sự trần thế cộng tác vào công cuộc rao giảng Tin Mừng.“Chèo ra chổ nước sâu mà thả lưới bắt cá” (Lc 5, 4) đó là Lời huấn dụ của Chúa Giêsu, đã truyền cho Phêrô, một nhân vật số 1 của hàng môn đệ. Chổ nước sâu, theo địa lý là chổ nguy hiểm, nhưng là nơi cá tụ tập nhiều, vì cá luôn cần nước, môi trường rộng rãi, đồng thời chổ nước sâu là môi trường đích thực của loài cá. Theo đó, Chúa Giêsu cũng khuyên chúng ta đừng hoảng sợ khi rao giảng Tin Mừng, vì chổ nào nguy hiểm, thì chổ đó mới có thành quả tốt. “Chổ nước sâu” đồng thời cho chúng ta biết xông pha, ra đi đến với những môi trường bất thuận, nhiều nghịch lý, trái chiều để thu phục nhân tâm. Không phải sứ vụ ngôn sứ lúc nào cũng xuôi chèo, mát mái, mà là những nơi đầy thử thách, chông gai, nhưng , chúng ta không bao giờ quên là chúng ta có Chúa Giêsu cùng đồng hành. Theo lý lẽ tự nhiên, không ai dại gì đâm đầu vào nơi nguy hiểm, nhưng theo lý lẽ siêu nhiên thì có Chúa Giêsu dù nơi nào nguy hiểm thì đã có Người nâng đỡ.

Chúa bảo Phêrô ra chổ nước sâu mà thả lưới bắt cá là đã “có Chúa” nơi đó rồi. Vậy, nơi nào có Chúa, thì ta còn sợ chi. Lời thánh giáo hoàng Gioan Phaolô giáo huấn chúng ta “ĐỪNG SỢ” là ngài dựa vào tiêu chí trên. Phêrô hăng hái vâng lời Chúa Giêsu, là ông phát huy một đức tin chân thật, không do dự, nghi ngờ, không  tự cao bảo thủ. Như vậy, niềm tin của ông vào Chúa Giêsu không phải là “uổng công”, ông được tưởng thưởng xứng đáng. Nhưng, trên hết ông được “kêu gọi” đi theo Chúa để đánh lưới người ta.

Niềm tin tất thắng của Phêrô là một niềm tin không vô vọng. Như vậy, cho chúng ta thấy, nơi nào có Chúa Giêsu, dù là nơi người đời cho là “nguy hiểm”, thì nơi đó vẫn có sự an bình tuyệt đối. Bởi vì, Chúa Giêsu là Thiên Chúa là Đấng toàn năng, cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Vì Chúa là Chúa muôn loài, Người đứng trên tất cả, cả thần dữ là satan, satan là kẻ “phản nghịch”.

Theo đó, đức tin của Phêrô là đức tin của các thánh Tử Đạo, đức tin của chúng ta, chúng ta hãnh diện tuyên xưng đức tin ấy bất cứ nơi nào, bất cứ nơi đâu. Chúng ta thấy, Phêrô vâng lời Chúa Giêsu, Phêrô nhận lãnh thành quả nơi Chúa Giêsu, Phêrô tuyên xưng đức tin và sau cùng Chúa gọi Phêrô. Phêrô đã trở nên kẻ đánh lưới người ta, có nghĩa là thu phục các linh hồn.

Bài học của chúng ta là : Làm thế nào để nhận ra Chúa Giêsu, vâng lời Chúa Giêsu, tuyên xưng Người và bước theo Người. Vì, dù chúng ta có sức mạnh, tài trí, học lực, mưu cao , tiền bạc, nhưng không có Chúa Giêsu trong cuộc đời chúng ta, thì coi như kết quả sau cùng chỉ là con số không mà thôi. Nhưng, nếu chúng ta biết đặt tất cả mọi sự dưới chân Chúa Giêsu và tôn thờ một mình Người, thì chúng ta vô cùng hạnh phúc, vì có Chúa Giêsu là có tất cả.

Vâng, bài đọc II ( 1Cr 15, 1-11) hôm nay, thánh Phaolô đã xác quyết mạnh mẽ những giáo huấn từ thực tế, tức sự thật. Như những lời giáo lý cơ bản nhất và đáng tin cậy nhất. Vì giáo lý là thần học sơ cấp, thần học là giáo lý cao cấp.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã giáo huấn thánh Phêrô và ông đã tin theo, làm theo và đã nhận được một thành quả tích cực. Ông đã tuyên xưng vào Chúa và Người đã gọi ông trở nên kẻ ngư phủ linh hồn người ta. Xin cho những ai ngày đêm tìm kiếm và bước theo Chúa cũng nhận được thành quả như thánh Phêrô./. Amen

Về mục lục

.

 

LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA BIẾN ĐỔI CON NGƯỜI

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Chủ đề nổi bật hơn cả trong Chúa nhật thứ V mùa Thường niên là “ơn gọi”. Chúa gọi Isaia (x. Is 6, 1-2a. 3,8), Phêrô (x. Lc 5,1-11) và Phaolô (1Cr 15,1-11). Cả ba đều thú nhận mình bất xứng, nhưng họ đã tin tưởng vào lòng thương xót và tha thứ, nhất là quyền năng của ơn thánh Chúa và sự đáp trả cách quảng đại của con người. Quả là lòng xót thương của Thiên Chúa biến đổi con người.

Chúa gọi Isaia

Trong một thị kiến uy nghi, Isaia cảm thấy mình hiện diện trước tôn nhan Thiên Chúa ba lần Thánh, khiến ông hoảng sợ và nhận ra sự vô phúc, bất xứng của chính mình. Nhưng một Thiên Thần Sốt Mến đã cầm cục than cháy đỏ thanh tẩy môi miệng ông, đồng thời xóa bỏ tội lỗi của ông : “Hãy nhìn xem, than lửa này đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi của ngươi được xoá bỏ, và tội của ngươi được thứ tha” (Is 6,7). Thế rồi ông cảm thấy sẵn sàng đáp lại tiếng Chúa gọi, và thưa: “Lạy Chúa, này con đây, xin hãy sai con” (x. Is 6,8). Sự thứ tha và lòng quảng đại của Thiên Chúa đã biến đổi Isaia thành đại ngôn sứ của Thiên Chúa.

Chúa gọi Phêrô

Tâm trạng trên cũng xảy ra trong câu chuyện mẻ cá lạ lùng được Luca thuật lại. Chúa Giêsu bước xuống thuyền của Simon, rồi ngồi trên thuyền mà giảng dạy dân chúng, có Simon ở bên để giữ cho thuyền khỏi tròng trành, còn Chúa Giêsu thì cố gắng giảng dạy đám đông. Về phương diện thể lý, Simon gần Chúa hơn, ông nghe Chúa rõ lời Chúa và lời Chúa thấm nhập vào ông. Vừa giảng xong, Chúa Giêsu bảo ông Simon : “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu, và thả lưới bắt cá” (Lc 5,4). Phản ứng của Simon là : “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới” (Lc 5,8). Lời Chúa Giêsu tác động mạnh lên Phêrô, đặt ông vào tình thế phải thả lưới bắt cá tiếp, dù kinh nghiệm ngư phủ là không thể. Phêrô tin vào lời Chúa Giêsu, đức tin được nuôi dưỡng bằng tình Thầy trò, đức tin tái tạo cái mới và tôn vinh khả năng của con người. Ông tin Chúa, nên bắt được một mẻ đầy cá.

Bảo Phêrô : “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu“, là Chúa muốn ông bước ra ngoài sự toàn, thói quen, chắc chắn, “và thả lưới bắt cá”. Ðứng trước sự lạ lùng ấy, Simon Phêrô đã không ôm choàng lấy Chúa Giêsu để bầy tỏ lòng biết ơn vì thu lượm được nhiều cá quá sức mong đợi. Nhưng, theo như thánh sử Luca ghi lại, ông đã quỳ xuống trước mặt Người và thưa: “Lạy Chúa, xin tránh xa con đi, bởi vì con là một kẻ tội lỗi“(Lc 5,8). Chúa trấn an : “Ðừng sợ :từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta” (Lc 5,10); ông đã từ bỏ tất cả để đi theo Người.

Chúa Giêsu thật nhân lành! Phêrô, kẻ chài lưới, được Chúa gọi và trở nên nhà hùng biện đáng được ca ngợi nếu ông hiểu được công việc chài lưới người. Đó là tại sao thánh Phaolô gửi cho các tín hữu tiên khởi và nói : “Hãy coi đến, hỡi anh em, việc anh em được kêu gọi! Hẳn không có mấy người khôn ngoan xét theo xác thịt, không mấy người quyền thế, không mấy người tôn quí. Nhưng chính những điều thế gian coi là điên rồ, thì Thiên Chúa đã chọn để bêu nhuốc hạng khôn ngoan; và những điều thế gian coi là yếu đuối, thì Thiên Chúa đã chọn để bêu nhuốc những gì là mạnh mẽ.Những điều thế gian cho là ti tiện, là không đáng kể, thì Thiên Chúa đã chọn, những điều không không, để hủy ra không những điều có” (1Cr 1,26-28).

Vì nếu Chúa Giêsu chọn người hùng biện trước, người ấy có thể nói, “Tôi đã được chọn vì tài hùng biện của tôi” Nếu Chúa chọn làm một thượng nghị sĩ, thượng nghị sĩ có thể nói, “Tôi được chọn vì cấp bậc của mình”. Sau cùng, nếu Chúa chọn một hoàng đế, hoàng đế có thể nói, “Tôi được chọn vì khả năng của mình”.

Chúa gọi Phaolô

Phaolô, khi nhớ lại rằng mình đã từng là một kẻ bách hại Giáo hội, ông thú nhận mình không xứng đáng được gọi làm tông đồ, nhưng ông nhìn nhận rằng, Chúa Giêsu Phục Sinh đã thương xót ông và đã thực hiện nơi ông những điều kỳ diệu, và bất chấp con người có giới hạn của ông, Chúa còn trao cho ông nhiệm vụ và vinh dự được loan truyền Tin Mừng (x. 1Cr 15,8-10). Há chẳng phải lòng thương xót Chúa biến đổi con người ông sao ?

Kinh nghiệm cuộc đời

Trong cả ba kinh nghiệm kể trên, chứng tỏ con người dù nghèo nàn và bất xứng, giới hạn và tội lỗi, kể cả mỏng dòn. Nhưng nếu gặp được Thiên Chúa là Ðấng giàu lòng xót thương và tha thứ, Chúa sẽ biến đổi con người. Isaia, Phêrô và Phaolô đã làm gương cho tất cả những ai được Chúa gọi thì hãy nhìn vào Chúa và lòng khoan nhân của Người, để thay lòng đổi dạ và hân hoan từ bỏ tất cả mọi sự vì Người.

Đây là lúc chúng ta kiên định và tin tưởng vào Lời hứa của Đấng đã không bao giờ bỏ chúng ta mồ côi. “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết  ; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới“(Lc 5,5). Câu trả lời của Phêrô tương tự như lời của Đức Maria tại tiệc cưới Cana: “Người bào gì thì phải làm theo” (Ga 2,5). Phải tin tưởng và thi hành thánh ý Chúa, nỗ lực của chúng ta mới hữu ích. Cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và Phêrô thật đơn giản nhưng sâu sắc, chúng ta có thể lấy làm của riêng của mình: giữa nơi sóng cả ba đào trong một thế giới tội lỗi, chúng ta đấu tranh và lội ngược dòng, tìm cách để loan báo Tin Mừng cách tốt nhất.

Mượn lời Phêrô chúng ta thưa Chúa : “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi” (Lc 5,8). Thánh Irênê nói : ai nhận thức được bản chất tội lỗi của mình, thì người ấy có khả năng nhận biết tình trạng tạo vật của mình nữa. Chỉ có những người như Phêrô, mới chấp nhận những giới hạn của chính mình và nhận những thành quả tông đồ của mình. Chúa đã kêu gọi các Tông Đồ để trở thành kẻ lưới người, nhưng ngư dân đích thực chính là Chúa : trò giỏi không chỉ giỏi chài, mà còn bắt cá người giỏi. Điều này chỉ có hậu nếu chúng ta liều bỏ tất cả để theo Chúa.

Lạy Mẹ Maria, chúng con phó thác đời chúng con cho Mẹ. Xin Mẹ gợi lên nơi mỗi người chúng con lòng ước muốn đáp lại “Xin Vâng” với Chúa trong niềm hân hoan vui sướng. Amen.

 
Tác giả bài viết: Tổng hợp nhiều tác giả
cac-bai-suy-niem-chua-nhat-33-tn-a-le-cac-thanh-tu-dao-viet-nam-nhieu-tac-gia
Các bài suy niệm Chúa Nhật 33 Tn A. Lễ các Thánh tử đạo Việt Nam (Nhiều tác giả)

Khi sống chứng nhân như thế, hẳn chúng ta đã làm cho khái niệm tử đạo ngày nay được phong phú hơn, rộng rãi hơn và thiết thực hơn. Tuy nhiên, đây cũng là một thách đố mang tính trường kỳ nói lên tính tử đạo liên lỷ ngang qua những lựa chọn mà chúng ta phải đối diện hằng ngày.

cac-bai-suy-niem-chua-nhat-32-tn-a-nhieu-tac-gia
Các bài suy niệm Chúa Nhật 32 Tn A (Nhiều tác giả)

Chúng ta hãy nhớ: một ngày nào đó cuộc đời chúng ta sẽ chấm dứt, chúng ta không biết ngày đó là ngày nào, nên chúng ta phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng, chúng ta phải lo tính cho linh hồn mình, phải luôn sẵn sàng tối đa bằng cách luôn sống tốt lành. Bởi vì chỉ có những ai biết sống như thế mới bảo đảm được hạnh phúc đời đời.

cac-bai-suy-niem-chua-nhat-31-tn-a-nhieu-tac-gia
Các bài suy niệm Chúa Nhật 31 Tn A (Nhiều tác giả)

Các người chỉ có một Thày, một Cha, một Đấng chỉ đạo. Chúa Giêsu nhắc nhở người Kitô hữu rằng Đấng duy nhất xét đoán lương tâm họ là Thiên Chúa, dầu họ ở mức độ quyền bính hay tuân phục nào đi nữa. Họ phải thực hành điều họ dạy, điều họ tin. Sự ngay thẳng nội tâm trước mặt Thiên Chúa sẽ khiến họ ý thức mình là kẻ có tội. Khi cần, nó có thể khơi dậy một sự tìm kiếm trong lòng những người khác. Họ sẽ không thuộc số những kẻ hành động có ý cho người ta thấy. Họ sẽ hành động cách nào để khi thấy việc họ làm, người ta sẽ ngợi khen Cha ở trên trời (Mt 5,16)

cac-bai-suy-niem-chua-nhat-30-tn-a-nhieu-tac-gia
CÁC BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT 30 TN A (NHIỀU TÁC GIẢ)

Hôm nay Chúa Nhật 30 Thường Niên, Chúa Giêsu và Mẹ Giáo Hội muốn nhắn gửi chúng ta một giới luật quan trọng nhất của người tín hữu Kitô, đó là giới răn "Mến Chúa và Yêu Người". Đây là một giới răn được gồm tóm tất cả các giới răn trong đạo. Vì thế, khi đến trần gian, Chúa Giêsu không chỉ đến để giải thoát con người khỏi mọi tội lỗi mà thôi, nhưng Ngài muốn giải thoát con người một cách toàn diện, tức là khỏi mọi áp bức bất công, khỏi mọi độc tài kìm kẹp, cốt để đem lại cho con người được tự do, hầu sống đúng với phẩm giá của mình là người Kitô hữu.

cac-bai-suy-niem-chua-nhat-truyen-giao-nhieu-tac-gia
CÁC BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT TRUYỀN GIÁO (Nhiều tác giả)

Hằng năm vào tuần lễ gần cuối năm Phụng vụ, Giáo hội nhắc nhở chúng ta dâng Thánh lễ cầu nguyện cho việc truyền giáo. Thật ra, tự bản chất Giáo hội là truyền giáo. Mỗi thành viên trong Giáo hội đều có trách nhiệm và bổn phận truyền giáo. Bởi đây là lời mời gọi của Chúa Giêsu: "Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần" (Mt 28, 19).

cac-bai-suy-niem-chua-nhat-29-tn-a-nhieu-tac-gia
Các bài suy niệm Chúa Nhật 29 Tn A (Nhiều tác giả)

Theo gương Chúa Giêsu, Giáo Hội ngày nay cũng muốn nói rõ những nhận định của mình về các vấn đề con người như: Văn hoá, kinh tế, xã hội, hoà bình. Trong hiến chế Vui mừng và Hy vọng, Công đồng Vatican II cũng đã xác quyết như thế. Là người Công giáo, chúng ta cũng cần có những nhận định đúng đắn về những sự kiện xảy ra theo tinh thần Phúc Âm, để có thể sử dụng khôn khéo và tích cực. Tuy nhiên cần noi theo gương Chúa Giêsu, luôn luôn là dấu chỉ của sự hiệp nhất và cố gắng dung hoà cũng như tạo được sự tốt đời đẹp đạo.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.