TRANG CHỦ li-category Có thì nói có (17.6.2017 – Thứ bảy Tuần 10 Mùa Thường niên)

Có thì nói có

Lời Chúa: Mt 5, 33-37

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Ðức Chúa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Ðừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Ðừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Ðừng chỉ Giêrusalem mà thề, vì đó là thành của Ðức Vua cao cả. Ðừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hóa trắng hay đen được. Nhưng hễ “có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ.”


Suy niệm:

Việc thề vẫn có trong các nền văn hóa nhân loại. 
Người ta thề để người khác tin lời của mình hơn, 
vì nếu không giữ lời thề sẽ bị các thần minh nguyền rủa. 
Người Do thái từ xa xưa cũng đã có thói quen thề. 
Thề là nại đến Thiên Chúa để làm chứng cho điều mình nói. 
Hêrôđê Antipas đã thề hứa với cô bé con bà Hêrôđia (Mt 14, 7). 
Lời thề của một người lãnh đạo như ông đã khiến ông bị kẹt. 
Phêrô đã chối Thầy kèm theo những lời thề thốt (Mt 26, 72. 74), 
vì ông sợ người ta không tin lời ông nói. 
Đức Giêsu biết chuyện Luật Môsê cấm bội thề, 
và phải giữ trọn điều đã hứa với Đức Chúa (c. 33). 
Nhưng quan điểm của Ngài trong Bài Giảng trên núi là không thề gì cả. 
Không cần thề để xin Đức Chúa làm chứng cho lời ta nói, 
vì mọi lời ta nói, Ngài đều biết và làm chứng. 
Vì những sơ xuất trong việc giữ lời thề 
có thể làm Thánh Danh Đức Chúa bị xúc phạm, nên khi thề, 
người Do thái thường thay Danh Chúa bằng một vật gì đó (Mt 23, 16-22). 
Tương tự như ở Việt Nam, họ dùng trời hay đất để thề. 
Họ cũng thề nhân danh Đền thờ Giêrusalem hay chính đầu của mình 
Đối với Đức Giêsu, điều đó cũng chẳng làm nhẹ tội chút nào, 
vì trời, đất, Đền Thờ, hay đầu của chúng ta cũng đều thuộc về Chúa. 
Trời quan trọng vì là ngai của Thiên Chúa. 
Đất quan trọng vì là bệ dưới chân Người. 
Đền thờ quan trọng vì là thành của Đức Vua cao cả. 
Đầu cũng chẳng thuộc quyền con người, 
vì màu trắng hay đen của sợi tóc nằm ngoài tầm chi phối của họ (cc. 34-36). 
Khi kêu gọi chúng ta đừng thề chi cả, 
Đức Giêsu muốn lời nói của ta tự nó phải mang sức mạnh của sự thật, 
tự nó chắc chắn, đáng được mọi người tin cậy. 
Thánh Giacôbê đã nhắc lại giáo huấn của Đức Giêsu khi viết: 
“Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không, 
như thế anh em sẽ không bị xét xử” (Gc 5, 12). 
Mọi thêm thắt đều do ác thần (c. 37). 
Giáo hội sơ khai đã giữ lệnh truyền này một cách nghiêm túc. 
Nhưng từ đầu thời Trung cổ, Giáo hội đã dùng các hình thức tuyên thệ. 
Giáo sư trong các chủng viện vào đầu năm học, phải tuyên thệ 
trung thành giảng dạy giáo lý chính thống của Giáo hội. 
Các lời khấn của tu sĩ cũng là những lời thề hứa sống như Giêsu. 
Dù sao chúng ta cũng là những con người mong manh, hay thay đổi. 
Thề, hứa, khấn, tuyên thệ trọn đời, đều là những việc vượt sức con người. 
Trung tín với điều mình đoan nguyện là bắt đầu đi vào vĩnh cửu. 
Chỉ xin sự trung tín của Thiên Chúa nâng đỡ sự trung tín của chúng ta. 


Cầu nguyện :

Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện: 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi 
mọi biển lận tầm thường. 
Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên 
để gánh chịu mọi buồn vui. 
Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang 
để đem tình yêu gánh vác việc đời. 
Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy. 
Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày. 
Và cho tôi sức mạnh tràn trề 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen. 
R. Tagore 
(Đỗ Khánh Hoan dịch) 

 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
cu-den-ma-xem-24-8-thanh-bartholomeo-tong-do
Cứ đến mà xem (24/8 – Thánh Barthôlômêô tông đồ)

Khi ấy, ông Philípphê gặp ông Nathanaen và nói: “Ðấng mà sách Luật Môsê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp: đó là ông Giêsu, con ông Giuse, người Nadarét.” Ông Nathanaen liền bảo: “Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được?” Ông Philípphê trả lời: “Cứ đến mà xem!” Ðức Giêsu thấy ông Nathanaen tiến về phía mình, liền nói về ông rằng: “Ðây đích thật là một người Israel, lòng dạ không có gì gian dối.”

no-img
Vì tôi tốt bụng (23.08.2017 - Thứ tư Tuần 20 Thường niên A)

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thỏa thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ.

lac-da-qua-lo-kim-22-08-2017-thu-ba-tuan-20-thuong-nien-a-le-duc-maria-nu-vuong
Lạc đà qua lỗ kim (22.08.2017 - Thứ ba Tuần 20 Thường niên A. Lễ Đức Maria Nữ Vương.)

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ của Người: “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời. Thầy còn nói cho anh em biết: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói: “Thế thì ai có thể được cứu?” Ðức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: “Ðối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.”

toi-con-thieu-dieu-gi-21-08-2017-thu-hai-tuan-20-thuong-nien-a-le-thanh-pio-10-giao-hoang
Tôi còn thiếu điều gì? (21.08.2017 - Thứ hai Tuần 20 Thường niên A. Lễ Thánh Piô 10, giáo hoàng. )

Người thanh niên ấy nói: “Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ, tôi còn thiếu điều gì nữa?” Ðức Giêsu đáp: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” Nghe lời đó, người thanh niên buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.

long-tin-cua-ba-manh-that-20-08-2017-chua-nhat-20-thuong-nien-a
LÒNG TIN CỦA BÀ MẠNH THẬT (20.08.2017 - Chúa nhật 20 Thường niên A)

Hôm ấy, Ðức Giêsu lui về miền Tia và Xiđôn, thì này có một người đàn bà Canaan, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng: “Lạy Ngài là con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi. Ðứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” Nhưng Người không đáp lại một lời. Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!” Người đáp: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi.”

de-tre-em-den-voi-thay-19-08-2017-thu-bay-tuan-19-thuong-nien
Để trẻ em đến với Thầy (19.08.2017 - Thứ bảy Tuần 19 Thường niên)

Khi ấy, người ta dẫn trẻ em đến với Ðức Giêsu, để Người đặt tay trên chúng và cầu nguyện. Các môn đệ la rầy chúng. Nhưng Ðức Giêsu nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời thuộc về những ai giống như chúng.” Người đặt tay trên chúng, rồi đi khỏi nơi đó.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hợp Tác & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.