kinhthanh

"Con có yêu mến Thầy không ?Dạ, có. Vậy con hãy chăm sóc chiên của Thầy " (Ga 21, 17).

 

Tình yêu đáp đền tình yêu, ân tình đền đáp ân tình… Phải chăng yêu là ngồi nhìn nhau, hay chỉ để ôn lại những kỷ niệm đẹp đã qua, hoặc để xây dựng một tương lai trong ảo vọng…?

 

Không. "Yêu không có nghĩa là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng" (Exupéry).

 

Suy nghĩ về câu Tin mừng trên, tôi cũng thấy điều đó : Ý hướng của Chúa Giêsu là vâng lời Cha đến để đem tình yêu, ơn cứu độ cho con người, thể hiện qua những lời Ngài nói, những việc Ngài làm… Giờ đây, đối với Phêrô cũng vậy, không phải chỉ để ngồi chiêm ngưỡng tình yêu Chúa trên núi Tabor, chiêm ngưỡng Chúa Giêsu Phục sinh thôi, giống như ông mong được ở lại mãi trên núi Tabor để chiêm ngưỡng Chúa hiển dung… không muốn xuống núi (Lc 9, 33) ; trái lại, ông phải "ra khơi thả lưới…" nói cách khác, như lời Chúa Giêsu : "hãy chăm sóc chiên của Thầy". Với Phêrô, tôi coi đây là một hành trình dấn thân.

 

Dấn thân xây dựng tinh thần. Như chiên không người chăn dắt, khi Chúa chết, tinh thần các môn đệ "tan tác heo may"… công việc đầu tiên của ông là làm cho tinh thần anh em thêm vững mạnh, như Chúa Giêsu nói : "Phần anh, một khi đã trở lại, hãy làm cho anh em của anh nên vững mạnh" (Lc 22, 32).

 

Dấn thân rao giảng lời Chúa. Một khi yêu, Phêrô dành tất cả cuộc sống cho người mình yêu; nhiệt tâm lo việc của Chúa, rao giảng về Đấng đã Chết, nay Phục sinh ; không sợ gian nan vất vả hay bị nhục mạ, khinh chê, dù phải vào tù đi nữa… như lời ông nói : "Dầu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng" (Lc 22, 33).

 

Dấn thân xây dựng cộng đoàn tiên khởi. Ra khơi thả lưới, ông hăng say trong việc nâng đỡ "những kẻ tin", gìn giữ, bảo vệ tinh thần, đức tin còn non yếu của họ ; lập thành những nhóm, từ nhóm này phát triển thành cộng đoàn.

 

Dấn thân xây dựng giáo hội về mặt cơ sở. Khi có cộng đoàn, có những sinh hoạt chung, hẳn phải có nơi chốn để giảng dạy, hội họp và cầu nguyện. Và từ những căn nhà thô sơ, những cơ sở nhỏ này thành những cơ sở lớn, lớn nhất là lập Toà tại Rôma.

 

Dấn thân xây dựng cơ cấu giáo hội. Có nhóm, có cộng đoàn là có những sinh hoạt chung. Có sinh hoạt chung chắc hẳn cũng phải có những cơ cấu tổ chức, và dĩ nhiên từ những cơ cấu và tổ chức đó, Giáo hội vận dụng, củng cố và phát triển cho việc xây dựng phẩm trật cho tới hôm nay.

 

Dấn thân xây dựng bản thân. Từ hình ảnh thánh tông đồ Phêrô, tôi nhìn lại chính mình, đó cũng là một hành trình dài của việc tự đào tạo. Hành trình đi theo, ở với, để mỗi ngày một giống Chúa, trở thành người môn đệ trung tín của Ngài cũng đòi buộc tôi phải dấn thân rất nhiều. Dấn thân xây dựng để mình có đủ những chiều kích của một con người trưởng thành, nhạy bén đón nhận các biến cố, các sự kiện xảy đến trong Giáo hội, xã hội, từ đó có thái độ ứng xử cách khôn ngoan, đẹp lòng Chúa, nhất là những yếu tố cần thiết của một người môn đệ. Qua đó có thể phản ánh tương đối nhân cách đích thực của Đức Giêsu Kitô.

 

Dấn thân xây dựng tình hiệp thông. Tình yêu, tình bạn, tình hiệp thông huynh đệ là gì nếu không phải là một sự dấn thân trọn vẹn. Noi gưong Chúa luôn đi bước trước để đến với mọi người với tâm hồn yêu mến, bằng con tim rộng mở, với tấm lòng đón nhận, với lòng bác ái quảng đại vị tha không tính toán. Nhờ đó, những cố gắng ấy mới hy vọng có nhiều kết quả tốt, để cuộc đời bớt đi những khoảng không của sự lạnh lẽo, thiếu tình người trong môi trường sống chung gia đình, xã h ội và cộng đoàn tôn giáo. Còn nếu có ai đó nghĩ rằng những điều trên chỉ là một sự may mắn đến từ trời cao, hay là một món hàng có thể mua bán được quả là sai ầm.

 

Ước chi mọi người đều hăng say “ra khơi thả lưới tình thương", luôn khát khao có được một cuộc sống vui tươi, hạnh phúc, để từ những khao khát ấy, ta dấn thân xây dựng tình hiệp thông huynh đệ, nhất là với người thân, xóm làng, giáo xứ, giáo hội. 

                                                                                                               Thanh Thanh

vao-ma-huong-niem-vui-19-11-chua-nhat-tuan-33-thuong-nien-nam-a
VÀO MÀ HƯỞNG NIỀM VUI (19.11 - Chúa nhật tuần 33 Thường niên Năm A)

Khi ấy, Đức Giêu nói với các môn đệ rằng: “Cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ riêng của mình đến mà giao phó của cải mình cho họ. Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tùy khả năng riêng mỗi người.

xin-cho-toi-nhin-thay-20-11-thu-hai-tuan-33-thuong-nien
Xin cho tôi nhìn thấy (20.11 - Thứ hai Tuần 33 Thường niên)

Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!”

khong-duoc-nan-chi-18-11-thu-bay-tuan-32-thuong-nien
Không được nản chí (18.11 - Thứ bảy Tuần 32 Thường niên)

Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: “Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi.”

duoc-dem-di-bi-bo-lai-17-11-thu-sau-tuan-32-thuong-nien
Được đem đi, bị bỏ lại (17.11 - Thứ sáu Tuần 32 Thường niên)

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Cũng như thời ông Nôê, sự việc đã xảy ra cách nào, thì trong những ngày của Con Người, sự việc cũng sẽ xảy ra như vậy. Thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nôê vào tàu, và nạn hồng thủy ập tới, tiêu diệt tất cả.

nuoc-thien-chua-16-11-thu-nam-tuan-32-thuong-nien
Nước Thiên Chúa (16.11 - Thứ năm Tuần 32 Thường niên)

Khi ấy, người Pharisêu hỏi Ðức Giêsu bao giờ Nước Thiên Chúa đến. Người trả lời: “Nước Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được. Và người ta sẽ không nói: ‘Ở đây này!’ hay ‘Ở kia kìa!’, vì này Nước Thiên Chúa đang ở giữa các ông.” Rồi Ðức Giêsu nói với các môn đệ: “Sẽ đến thời anh em mong ước được thấy một trong những ngày của Con Người thôi, mà cũng không được thấy.

sap-minh-ta-on-15-11-thu-tu-thanh-alberto-ca
Sấp mình tạ ơn (15.11 - Thứ tư - Thánh Albertô Cả)

Trên đường lên Giêrusalem, Ðức Giêsu đi qua biên giới giữa hai miền Samaria và Galilê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: “Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!” Thấy vậy, Ðức Giêsu bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Ðang khi đi thì họ đã được sạch. Một người trong bọn, thấy mặt được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.