kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Chay li-category Phải rửa chân cho nhau (13.4.2017 – Thứ năm Tuần Thánh, Thánh lễ Tiệc ly)

Phải rửa chân cho nhau 
Lời Chúa: Ga 13, 1-15
 
Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng. Ma quỷ đã gieo vào lòng Giuđa, con ông Simôn Ítcariốt, ý định nộp Đức Giêsu. Đức Giêsu biết rằng: Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, nên trong một bữa ăn, Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Đức Giêsu đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau. Vậy, Người đến chỗ ông Simôn Phêrô, ông liền thưa với Người: “Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân cho con sao?” Đức Giêsu trả lời: “Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, nhưng sau này anh sẽ hiểu.” Ông Phêrô lại thưa: “Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu!” Đức Giêsu đáp: “Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy.” Ông Simôn Phêrô liền thưa: “Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa.” Đức Giêsu bảo ông: “Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu!” Thật vậy, Người biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói: “Không phải tất cả anh em đều sạch.” Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Đức Giêsu mặc áo vào, về chỗ và nói: “Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không? Anh em gọi Thầy là “Thầy”, là “Chúa”, điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.”
 
Suy niệm:
 
Người biết mình sắp qua đời thường để lại di chúc cho con cái.
 
Di chúc nói lên ước nguyện, lời nhắn nhủ hay lệnh truyền của người sắp ra đi.
 
Có thể nói Thầy Giêsu khi biết cuộc Khổ Nạn gần đến
 
cũng đã để lại một di chúc kép cho các môn đệ dấu yêu:
 
Ngài đã rửa chân cho các môn đệ và nhất là Ngài đã lập bí tích Thánh Thể.
 
Thứ Năm Tuần Thánh là ngày chúng ta đặc biệt nhớ đến di chúc ấy.
 
Sống di chúc của Chúa Giêsu là cách biểu lộ tình yêu đối với Ngài.
 
Có nhiều điểm giống nhau nơi việc Rửa chân và lập Bí tích Thánh Thể.
 
Cả hai đều là những cử chỉ Thầy Giêsu làm lúc cận kề cái chết.
 
Cả hai đều được làm trong bầu khí một bữa ăn tối gần lễ Vượt Qua.
 
Vào lúc cuối đời, sau bao năm tận tụy với sứ mạng phục vụ,
 
Thầy Giêsu muốn gói ghém trong hai cử chỉ đơn giản ấy lễ hiến dâng đời mình.
 
Cả hai đều tượng trưng cho cái chết tự hạ trên thập giá.
 
Rửa chân đòi Thầy phải cúi xuống rất sâu, phải trở thành tôi tớ phục vụ.
 
Rửa chân là điều mà tôi tớ không hẳn phải làm cho chủ,
 
thì bây giờ Thầy làm cho trò.
 
Cái chết trên thập giá là sự phục vụ cao nhất được diễn tả qua việc rửa chân.
 
Bí tích Thánh Thể còn diễn tả cách tuyệt vời hơn cái chết hy sinh ấy.
 
Trong bí tích này, tấm bánh trở nên Mình Thầy bị bẻ ra và trao đi.
 
Rượu trở nên Máu Thầy, Máu sẽ bị đổ ra cho muôn người trên thế giới.
 
Trong cả hai biến cố Rửa chân và bí tích Thánh Thể,
 
Thầy Giêsu đều mời các môn đệ tham dự cách tích cực.
 
Tham dự vào cái chết của Thầy bằng cách để cho Thầy rửa chân,
 
hay tham dự bằng cách ăn uống Mình và Máu Ngài.
 
Hai biến cố trên không phải là chuyện chỉ xảy ra một lần bởi Thầy Giêsu.
 
Thầy mời các môn đệ cũng làm như Thầy, và lặp đi lặp lại những cử chỉ đó.
 
“Anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13, 14).
 
“Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy (Lc 22, 19).
 
Cúi xuống phục vụ tha nhân và lãnh nhận Bí Tích Thánh Thể
 
sẽ giúp chúng ta tham dự vào cái chết và sự Phục sinh của Chúa Giêsu.
 
Muốn ở lại trong tình thương của Thầy Giêsu,
 
cần giữ lệnh Thầy truyền (Ga 15, 10).
 
Mà “đây là lệnh truyền của Thầy, anh em hãy yêu thương nhau
 
như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15, 12).
 
Hơn nữa, Thầy Giêsu còn cho ta một cách khác để ở lại trong Thầy :
 
“Ai ăn Thịt và uống Máu tôi, thì ở lại trong tôi,
 
và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6, 56).
 
Thứ Năm Tuần Thánh là ngày lễ của Tình Yêu theo đúng nghĩa nhất.
 
Yêu là cúi xuống phục vụ, yêu là bẻ đời mình cho tha nhân như Thầy Giêsu.
 
Ước gì chúng ta được ở lại trong tình yêu của Giêsu nhờ biết yêu.
 
 Cầu nguyện:
 
Lạy Thầy Giêsu,
 
khi Thầy rửa chân cho các môn đệ
 
chúng con hiểu rằng Thầy đã làm một cuộc cách mạng lớn.
 
Thầy dạy chúng con một bài học rất ấn tượng
 
khi Thầy bưng chậu nước, bất ngờ đến với các môn đệ trong bữa ăn,
 
khi Thầy cúi xuống, dùng bàn tay của mình để rửa chân rồi lau chân cho họ.
 
Chắc Thầy đã nhìn thật sâu vào mắt của từng môn đệ và gọi tên từng người.
 
Giây phút được rửa chân là giây phút ngỡ ngàng và linh thánh.
 
Lạy Thầy Giêsu,
 
thế giới chúng con đang sống rất thấm bài học của Thầy.
 
Chúng con vẫn xâu xé nhau chỉ vì chức tước và những đặc quyền, đặc lợi.
 
Ai cũng sợ phải xóa mình, quên mình.
 
Ai cũng muốn vun vén cho cái tôi bất chấp lương tri và lẽ phải.
 
Khi nhìn Thầy rửa chân, chúng con hiểu mình phải thay đổi cách cư xử.
 
Không phải là ban bố như một ân nhân, nhưng khiêm hạ như một tôi tớ.
 
Từ khi Thầy cúi xuống rửa chân cho anh Giuđa, kẻ sắp nộp Thầy,
 
chúng con thấy chẳng ai là không xứng đáng cho chúng con phục vụ.
 
Lạy Thầy Giêsu,
 
Thầy để lại cho chúng con một di chúc bằng hành động.
 
Thầy đã nêu gương cho chúng con noi theo,
 
để rửa chân chẳng còn là chuyện nhục nhã, nhưng là mối phúc.
 
Xin cho chúng con thấy Thầy vẫn cúi xuống trên đời từng người chúng con,
 
để nhờ đó chúng con có thể cúi xuống trên đời những ai khổ đau bất hạnh.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
that-phuc-cho-anh-em-26-04-thu-nam-tuan-4-phuc-sinh
Thật phúc cho anh em (26.04 - Thứ năm Tuần 4 Phục sinh)

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu nói với các ông: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em! Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.

loan-bao-tin-mung-ngay-25-thang-4-thanh-marco-tac-gia-sach-tin-mung
Loan báo Tin Mừng (Ngày 25 tháng 4: Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng)

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và nói: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao.

khong-ai-cuop-duoc-chung-24-04-thu-ba-tuan-4-phuc-sinh
Không ai cướp được chúng (24.04 - Thứ ba Tuần 4 Phục sinh)

Khi ấy, ở Giêrusalem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. Đức Giêsu đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Salômôn. Người Do thái vây quanh Đức Giêsu và nói: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Đức Giêsu đáp: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin.

toi-la-cua-cho-chien-23-04-thu-hai-tuan-4-phuc-sinh
Tôi là cửa cho chiên (23.04 - Thứ hai Tuần 4 Phục sinh)

Khi ấy, Đức Giêsu nói rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ”.

muc-tu-nhan-lanh-22-04-chua-nhat-4-phuc-sinh-nam-b
MỤC TỬ NHÂN LÀNH (22.04 - Chúa nhật 4 Phục sinh năm B)

Khi ấy, Đức Giêsu nói: “Tôi chính là mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho chiên. Người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn, vì anh ta là kẻ làm thuê và không thiết gì đến chiên. Tôi chính là mục tử nhân lành. Tôi biết các chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi, như Chúa Cha biết tôi và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho chiên.

anh-em-cung-muon-bo-di-sao-21-04-thu-bay-tuan-3-phuc-sinh
Anh em cũng muốn bỏ đi sao (21.04 - Thứ bảy Tuần 3 Phục sinh)

Khi ấy, có nhiều môn đệ của Đức Giêsu nói rằng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” Nhưng Ðức Giêsu tự mình biết được là các môn đệ đang xầm xì về vấn đề ấy, Người bảo các ông: “Ðiều đó, anh em lấy làm chướng, không chấp nhận được ư? Thế thì anh em thấy Con Người lên nơi đã ở trước kia thì sao? Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.