kinhthanh

TRANG CHỦ li-category NHỊP SỐNG li-category Tình yêu không chết

Một tác giả nọ đã ghi lại bài học của mẹ mình như sau:  Ông ngoại tôi là một Mục sư vào đầu thế kỷ XX.  Khi có một người trong cộng đồng qua đời, người ta thường đem khăn liệm và mang quan tài đến và đặt trong phòng khách của vị Mục sư.  Năm đó mẹ tôi lên tám tuổi, lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đó, mẹ tôi rất sợ hãi. Ngày nọ ông ngoại cầm tay mẹ tôi đặt vào tường và hỏi mẹ tôi cảm thấy như thế nào? Mẹ tôi trả lời: nó cứng và lạnh. Sau đó ông ngoại dẫn mẹ tôi đến cạnh quan tài của người tín hữu tên là Smich đang nằm trong phòng khách, ông nói với mẹ tôi: Ba xin con làm một điều vô cùng khó khăn, nếu con làm được điều đó con sẽ không bao giờ biết sợ chết nữa.  Ba muốn nói con đặt tay trên mặt ông Smich. Vì thương và tin tưởng ông ngoại, nên mẹ tôi đã làm theo điều ông ngoại xin.  Mẹ tôi đưa tay sờ vào mặt người chết. Ông ngoại tôi hỏi: Con thấy thế nào? Mẹ tôi đáp:  Lạnh như tường vậy. Ông ngoại tôi liền giải thích: Tốt lắm, đấy là ngôi nhà cũ của ông Smich, ông Smich đã ra đi và chúng ta không có lý do gì để sợ ngôi nhà của ông cả. Từ đó mẹ tôi không còn sợ người chết nữa!


Tám giờ đồng hồ trước khi mẹ tôi qua đời, mẹ tôi đã yêu cầu chúng tôi làm một điều khác thường, thấy chúng tôi đang khóc sướt mướt, mẹ tôi nói đừng đặt hoa trên mộ của mẹ vì mẹ  không có ở đó đâu, khi mẹ từ bỏ thân xác này, mẹ sẽ bay đi Âu Châu, cha chúng con chưa bao giờ đưa mẹ đến đó. Nghe thế chúng tôi bật cười và suốt trong đêm hôm đó, không ai trong chúng tôi khóc nữa.  Khi chúng tôi đến hôn từ biệt và chúc mẹ ngủ ngon, mẹ tôi nói: Gặp lại các con sáng mai. Thế nhưng đúng sáu giờ mười lăm phút sáng hôm sau, mẹ tôi đã vĩnh viễn ra đi.  Hai  ngày sau chúng tôi dọn dẹp lại căn phòng của mẹ, trong nhiều mảnh giấy để lại, có một bài thơ không rõ do mẹ tôi sáng tác hay của một tác giả nào đó. Sau đây là nội dung của bài thơ:

"Khi tôi chết, xin hãy để lại cho con cái tôi những gì còn lại của tôi. 

Nếu bạn cần khóc thì hãy khóc cho những người anh em đang đi bên cạnh bạn. 

Xin bạn hãy quàng tay qua mọi người, hãy cho họ những gì bạn muốn cho tôi. 

Tôi muốn để lại cho bạn một cái gì đó, một cái gì đó khác với lời nói hay âm thanh,

bạn hãy tìm gặp tôi trong những người tôi đã biết và yêu thương. 

Và nếu bạn không thể sống mà không có tôi

thì xin bạn hãy để cho tôi được sống trong ánh mắt,

trong tâm trí và trong những hành động tử tế của bạn. 

Bạn có thể yêu thương tôi nhiều nhất bằng cách bàn tay nắm lấy những bàn tay

và cho con cái được trở nên những con người tự do. 

Tình yêu không chết, chỉ có con người mới chết thôi,

vậy thì tất cả những gì còn lại của tôi là tình yêu, xin hãy trao ban."

 

Người chết nào dường như cũng có một cái gì để trăn trối cho những người còn sống, người chết nào dường như cũng tiếp tục sống bên cạnh người còn sống.  Hẳn đó cũng là cảm nhận của mỗi người chúng ta, khi chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho những người quá cố. Sau đó, bên cạnh chúng ta, những người thân thương ruột thịt của chúng ta vẫn tiếp tục hiện diện và theo dõi từng bước của chúng ta.


Giáo Hội nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện đó và mời gọi chúng ta cầu nguyện cho người quá cố.  Có những lời cầu nguyện qua những bài Thánh Ca, những kinh quen thuộc đã đành, nhưng quan trọng hơn, ý nghĩa hơn hẳn phải là những hành động yêu thương mà chúng ta cố gắng thực thi mỗi ngày, đó là sự tưởng nhớ chân thành nhất mà chúng ta dành cho người quá cố vậy.

 

Lạy Chúa, xin đón nhận những cố gắng sống yêu thương của chúng con như của lễ dâng lên Chúa để cầu nguyện cho những người thân thương đã qua đời của chúng con.

Ngọc Nga sưu tầm

vuon-uom-on-thien-trieu
Vườn ươm ơn thiên triệu

Ai cũng được Thiên Chúa kêu gọi, mỗi người một dạng, để làm việc cho Chúa và cộng tác vào công cuộc cứu độ của Ngài. Nhờ lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta được trở thành Kitô hữu và được tham dự vào ba thiên chức của Đức Kitô: Vương giả, Tư tế, và Tiên tri (Ngôn sứ). Thánh Phêrô đã xác định: “Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. Xưa anh em chưa phải là một dân, nay anh em đã là Dân của Thiên Chúa; xưa anh em chưa được hưởng lòng thương xót, nay anh em đã được xót thương” (1 Pr 2:9-10).

nguoi-da-phuc-sinh
Người đã phục sinh !

Thánh Luca thuật lại cho chúng ta, vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, mấy người phụ nữ trước đây đã theo Chúa đến viếng mộ Người, và thực hành nghi thức tẩm liệm, vì trước đó, việc an táng Chúa Giêsu được làm vội vàng do những quy định của ngày lễ Vượt Qua. Tuy vậy, khi đến mộ, các bà hoảng sợ trước một sự kiện khác thường, đó là hai người đàn ông y phục sáng chói. Những người này nói với các bà: Người đã trỗi dậy rồi!

mot-loi-va-mot-doi-dang-suy-ngam-va-hoc-hoi…
Một lời và một đời đáng suy ngẫm và học hỏi…

Một trong những yếu tố giúp chúng ta duy trì khả năng học hỏi trong trường đời đó là “SUY NGẪM”. Suy ngẫm về những gì mình đã nghe, đã thấy trong cuộc sống hằng ngày với những gì đang diễn ra quanh chúng ta. Khi chia sẻ điều này tôi nhớ tới một lời của Đức cố Tổng giám mục Sài Gòn Phaolô Bùi Văn Đọc, lời tích cực đã soi sáng và định hướng cho tôi, và cho cả chúng ta trong cách ứng xử… Điểm nhấn sáng giá của ngài là luôn nhấn mạnh đến lòng khoan dung: cố gắng “sống khoan dung và không nói, không nghe chuyện xấu của ai”. Nói thế không có nghĩa là chính mình không còn vấp váp về lãnh vục này.

kham-pha-lai-cuoc-thuong-kho-chua-giesu-trong-cuoc-doi-minh
Khám phá lại cuộc thương khó Chúa Giêsu trong cuộc đời mình

Các sách Tin mừng trình thuật biến cố Đức Giêsu chịu tử nạn bắt đầu từ bữa tiệc ly. Truyền thống phụng vụ của Giáo hội cũng cử hành cuộc khổ nạn của Đức Giêsu bắt đầu bằng việc thiết lập Bí tích Thánh Thể vào tối thứ năm tuần thánh.Tận dụng những ngày cuối mùa chay, chúng ta nhìn lại cuộc đời mình trong cuộc thương khó Chúa Giêsu để đi vào Tuần Thánh với tâm tình sâu lắng và hiệp thông với Chúa hơn.

thanh-giuse-dang-bao-tro-giao-hoi-va-nhung-tam-hon-dang-hien
Thánh Giuse, Đấng Bảo Trợ Giáo Hội Và Những Tâm Hồn Dâng Hiến

Trong Giáo Hội, sau Đức Mẹ, Thánh Giuse là vị thánh cả trong Giáo Hội, được mọi người tôn kính mến yêu cách đặc biệt. Trong Kinh Thánh, thánh Giuse được gọi là người công chính. Thánh Giuse được Giáo Hội tôn vinh với nhiều tước hiệu cao quý. Một trong những tước hiệu đó là: “Thánh Giuse - Đấng bảo trợ Giáo Hội và những tâm hồn dâng hiến.” Đức Thánh Cha Piô IX, một vị Giáo hoàng có lòng sùng kính thánh Giuse đặc biệt, đã viết về thánh Giuse như sau : “Ngoài Đức Mẹ ra, thì trên trời dưới đất không tìm được vị thánh nào có thần thế để bênh vực Giáo Hội cho bằng thánh cả Giuse”.

y-nghia-va-muc-dich-cua-chuyen-di-ad-limina
Ý nghĩa và mục đích của chuyến đi ad limina

Cuộc viếng thăm này được quy định rõ ràng trong các luật lệ chính thức của Bộ Giáo Luật. Khoản Giáo luật 400 định rõ là các giám mục giáo phận có bổn phận chính mình phải thực hiện cuộc viếng thăm này và quy định những việc ngài phải làm trong cuộc Viếng thăm chính thức này. Khoản giáo luật nói như sau: (1) “Vào đúng năm đệ nạp bản phúc trình lên Đức Giáo Hoàng, nếu Tông Tòa không ấn định cách khác, giám mục giáo phận phải về Rôma để viếng mộ các thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô và phải yết kiến Đức Giáo Hoàng. (2) Giám mục phải tự mình chu toàn nghĩa vụ nói trên, trừ khi bị ngăn trở chính đáng; trong trường hợp này, ngài phải nhờ giám mục phó, nếu có, hoặc giám mục phụ tá, hay một tư tế khác có khả năng xứng hợp thuộc linh mục đoàn hiện đang cư ngụ trong giáo phận của ngài để thay thế ngài chu toàn nghĩa vụ đó..."

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.