kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Chay li-category Tôi hằng hữu (6.4.2017 – Thứ năm Tuần 5 Mùa Chay)

Tôi hằng hữu
Lời Chúa: Ga 8, 51-59
 
Khi ấy, Đức Giêsu nói với người Do thái rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.” Người Do thái liền nói: “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Abraham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy; thế mà ông lại nói: ‘Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết’. Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Abraham sao? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai?”  Đức Giêsu đáp: “Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông. Các ông không biết Người; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. Ông Abraham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ.” Người Do thái nói: “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Abraham!” Đức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Abraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu!” Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giêsu lánh đi và ra khỏi Đền Thờ.
 
Suy niệm:
 
Bài Tin Mừng hôm nay kết thúc bằng việc Đức Giêsu bị ném đá.
 
Nhưng Ngài đã ẩn mình đi và ra khỏi Đền thờ (c. 59).
 
Ném đá là hình phạt của người Do thái chủ yếu dành cho kẻ phạm thượng.
 
Đức Giêsu đã làm gì để bị coi là mắc tội phạm thượng,
 
nghĩa là tội coi thường quyền tối thượng của Thiên Chúa?
 
Trước hết Đức Giêsu đặt mình lên trên tổ phụ đáng kính Abraham.
 
Ngài biết ông Abraham vui sướng mừng rỡ
 
vì hy vọng được thấy ngày của Ngài, thấy những việc Ngài làm đây (c. 56).
 
Abraham mừng vì chính Đức Giêsu, chứ không phải cá nhân mình,
 
mới là Đấng đem phúc lành cho mọi dân tộc trên thế giới.
 
Dù chưa tới năm mươi tuổi, Đức Giêsu dám coi mình là có trước ông Abraham.
 
“Trước khi có Abraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu” (c. 58).
 
Ta là Đấng Hằng Hữu là câu trả lời của Thiên Chúa cho ông Môsê
 
khi ông hỏi tên của Ngài bên bụi cây bốc cháy (Xh 3, 14).
 
Đức Giêsu cũng muốn trả lời câu hỏi về mình (c. 53) bằng lối nói đó.
 
Vì trước khi được sinh ra ở đời làm người, thì Ngài đã hiện hữu rồi.
 
Ngài là một với Ngôi Lời vĩnh cửu của Thiên Chúa (Ga 1, 14-18),
 
bởi đó Ngài có trước Abraham, người đã sống trước Ngài gần hai ngàn năm.
 
Chính khẳng định bị coi là phạm thượng này đã khiến Ngài bị ném đá.
 
Đức Giêsu thường bị coi là ngạo mạn, tự tôn vì những lời như vậy.
 
Thật ra Ngài chẳng tự tôn vinh mình.
 
Chúa Cha mới là Đấng tôn vinh Ngài qua cái chết tủi nhục (c. 54).
 
Đức Giêsu cũng chẳng coi thường Thiên Chúa bao giờ.
 
Ngài gọi Thiên Chúa là Cha một cách thân thương,
 
và nhìn nhận: “Chúa Cha cao trọng hơn Thầy” (Ga 14, 28).
 
Có một sự phân biệt rất rõ giữa Chúa Cha và Đức Giêsu:
 
Chúa Cha là người sai đi; Đức Giêsu là Con, là người được sai đi.
 
Đức Giêsu chỉ làm điều Ngài thấy Cha làm (Ga 5, 19-20; 8, 28-29),
 
và nói điều Ngài nghe Cha nói (Ga 8, 26. 40; 12, 49-50).
 
Triệt để vâng phục và tùy thuộc là nét đặc trưng của Đức Giêsu.
 
Trong Tin Mừng Gioan, bao lần ta gặp cụm từ không tự mình.
 
Đức Giêsu không tự mình nói, cũng chẳng tự mình làm.
 
Ngài đòi chúng ta tuân giữ lời Ngài (c. 51)
 
chỉ vì chính Ngài cũng đã tuân giữ lời của Thiên Chúa (c. 55).
 
Trong tuần lễ này, tại nhà thờ các ảnh tượng có thể được che lại.
 
Khi bị ném đá, Đức Giêsu đã tránh đi vì giờ của Ngài chưa đến.
 
Đức Giêsu vẫn cương trực nói điều phải nói và làm điều phải làm.
 
Chúng ta xin có được sự cương trực đó khi phải làm chứng cho Chúa.
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện:
 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi
 
mọi biển lận tầm thường.
 

Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên
 
để gánh chịu mọi buồn vui.
 

Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang
 
để đem tình yêu gánh vác việc đời.
 

Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường
 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,
 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
 

Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai
 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
 

Và cho tôi sức mạnh tràn trề
 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.
 
R. Tagore
 
(Đỗ Khánh Hoan dịch)
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
that-phuc-cho-anh-em-26-04-thu-nam-tuan-4-phuc-sinh
Thật phúc cho anh em (26.04 - Thứ năm Tuần 4 Phục sinh)

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu nói với các ông: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em! Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.

loan-bao-tin-mung-ngay-25-thang-4-thanh-marco-tac-gia-sach-tin-mung
Loan báo Tin Mừng (Ngày 25 tháng 4: Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng)

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và nói: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao.

khong-ai-cuop-duoc-chung-24-04-thu-ba-tuan-4-phuc-sinh
Không ai cướp được chúng (24.04 - Thứ ba Tuần 4 Phục sinh)

Khi ấy, ở Giêrusalem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. Đức Giêsu đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Salômôn. Người Do thái vây quanh Đức Giêsu và nói: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Đức Giêsu đáp: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin.

toi-la-cua-cho-chien-23-04-thu-hai-tuan-4-phuc-sinh
Tôi là cửa cho chiên (23.04 - Thứ hai Tuần 4 Phục sinh)

Khi ấy, Đức Giêsu nói rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ”.

muc-tu-nhan-lanh-22-04-chua-nhat-4-phuc-sinh-nam-b
MỤC TỬ NHÂN LÀNH (22.04 - Chúa nhật 4 Phục sinh năm B)

Khi ấy, Đức Giêsu nói: “Tôi chính là mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho chiên. Người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn, vì anh ta là kẻ làm thuê và không thiết gì đến chiên. Tôi chính là mục tử nhân lành. Tôi biết các chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi, như Chúa Cha biết tôi và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho chiên.

anh-em-cung-muon-bo-di-sao-21-04-thu-bay-tuan-3-phuc-sinh
Anh em cũng muốn bỏ đi sao (21.04 - Thứ bảy Tuần 3 Phục sinh)

Khi ấy, có nhiều môn đệ của Đức Giêsu nói rằng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” Nhưng Ðức Giêsu tự mình biết được là các môn đệ đang xầm xì về vấn đề ấy, Người bảo các ông: “Ðiều đó, anh em lấy làm chướng, không chấp nhận được ư? Thế thì anh em thấy Con Người lên nơi đã ở trước kia thì sao? Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.