kinhthanh

TRANG CHỦ li-category Suy niệm lời chúa li-category Mùa Chay li-category Trời đã tối (11.4.2017 – Thứ ba Tuần Thánh)

Trời đã tối 
Lời Chúa: Ga 13, 21-33.36-38
 
Khi ấy, Ðức Giêsu tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. Trong số các môn đệ, có một người được Ðức Giêsu thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Ðức Giêsu. Ông Simon Phêrô làm hiệu cho ông ấy và bảo: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai?” Ông này liền nghiêng mình vào ngực Ðức Giêsu và hỏi: “Lạy Thầy, ai vậy?” Ðức Giêsu trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.” Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giuđa, con ông Simon Ítcariốt. Y vừa ăn xong miếng bánh, Xatan liền nhập vào y. Ðức Giêsu bảo y: “Anh làm gì thì làm mau đi!” Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế. Vì Giuđa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Ðức Giêsu nói với y: “Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ”, hoặc bảo y bố thí cho người nghèo. Sau khi ăn miếng bánh, Giuđa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.
 
Khi Giuđa đi rồi, Ðức Giêsu nói: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người. Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Anh em sẽ tìm kiếm Thầy; nhưng như Thầy đã nói với người Do thái: ‘Nơi tôi đi, các người không thể đến được’, bấy giờ, Thầy cũng nói với anh em như vậy. Ông Simon Phêrô nói với Ðức Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy?” Ðức Giêsu trả lời: “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo.” Ông Phêrô thưa: “Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được? Con sẽ thí mạng con vì Thầy!”  Ðức Giêsu đáp: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.”
 
Suy niệm:
 
Làm người ở đời ai chẳng có lúc xao xuyến.
 
Đức Giêsu hai lần nhắc các môn đệ đừng xao xuyến
 
trước sự ra đi được báo trước của Thầy (Ga 14, 1.27).
 
Nhưng Ngài đã xao xuyến khi thấy người ta khóc thương Ladarô (Ga 11, 33).
 
Ngài cũng đã xao xuyến khi giờ đã đến và cái chết gần kề (Ga 12, 27).
 
Trong bữa tối này, Đức Giêsu không tránh khỏi xao xuyến
 
khi nói đến sự phản bội sắp đến của một người môn đệ (c. 21).
 
Vậy vấn đề không phải là cố tránh xao xuyến, mà là đừng để nó làm chủ mình.
 
Trong bốn sách Tin Mừng, Thầy Giêsu không bao giờ nói rõ Giuđa là kẻ phản bội.
 
Thầy muốn giữ thể diện thậm chí cho kẻ sắp phản bội mình.
 
Vì thế nói chung các môn đệ không rõ ai là kẻ sẽ nộp Thầy (c. 22).
 
Ông Phêrô có lẽ nằm trên giường tiệc xa với Thầy,
 
nên đã làm hiệu cho anh môn đệ được Thầy thương, để nhờ anh hỏi xem là ai.
 
Thầy Giêsu đã không nói tên kẻ phản bội.
 
Ngài chỉ tế nhị dùng một dấu hiệu để cho anh môn đệ mình thương nhận ra.
 
Dấu hiệu đó là chấm một miếng bánh trao cho Giuđa.
 
Đây là một cử chỉ quý mến của chủ tiệc dành cho một vị khách đặc biệt.
 
Việc trao miếng bánh cho Giuđa cho thấy anh nằm gần với chủ tiệc là Thầy,
 
như thế Giuđa, người thủ quỹ kiêm quản lý, có một chỗ khá cao trong bữa tiệc.
 
Giuđa đã nhận miếng bánh ân tình của Thầy và anh có thể chọn lại.
 
Anh có dám từ bỏ kế hoạch phản bội của anh không?
 
Tiếc là không, cử chỉ ưu ái của Thầy chẳng làm anh thay đổi.
 
“Khi anh vừa ăn xong miếng bánh, thì Satan nhập vào anh” (c. 27).
 
Chúng ta ngạc nhiên khi Thầy Giêsu không hề phân biệt đối xử với Giuđa.
 
Thầy đã rửa chân cho anh và còn cho anh tham dự bí tích Thánh Thể (Mt 26, 27).
 
Khi biết lòng anh chai đá, Thầy lại hối thúc: “Anh làm gì thì làm mau đi” (c. 27).
 
Giuđa ra đi lúc trời đã tối.
 
Cũng trong bữa tiệc này, Thầy Giêsu nói về việc Phêrô sẽ chối Thầy ba lần.
 
Thầy chỉ nói sau khi Phêrô tuyên bố mình sẽ thí mạng để cứu Thầy (c. 37).
 
Phêrô tỏ ra quá tự tin vào tình yêu và sức mạnh của mình.
 
Anh coi thường cuộc chiến đấu ác liệt sắp tới nên đã dễ dàng ngã quỵ.
 
“Thầy đi đâu?”, tiếng Latinh là “Quo vadis?” (c. 36).
 
Ta lại thấy câu hỏi này của Phêrô trong một sách ngụy thư ở cuối thế kỷ thứ hai.
 
Lúc Phêrô chạy trốn khỏi sự bách hại ở Rôma,
 
anh lại gặp Thầy Giêsu và hỏi Thầy: “Thầy đi đâu vậy?”
 
Thầy trả lời Thầy đang vào thành Rôma để chịu đóng đinh một lần nữa.
 
Phêrô hiểu ra nên trở lại Rôma để chết tử đạo ở đó.
 
Cầu nguyện:
 

Lạy Chúa,
 
xin cho con quả tim của Chúa.
 

Xin cho con đừng khép lại trên chính mình,
 
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa
 
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường
 
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ.
 

Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen,
 
mọi trả thù ti tiện.
 
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng,
 
không một biến cố nào làm xáo trộn,
 
không một đam mê nào khuấy động hồn con.
 

Xin cho con đừng quá vui khi thành công,
 
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích.
 
Xin cho quả tim con đủ lớn
 
để yêu người con không ưa.
 
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở
 
để có thể ôm cả những người thù ghét con.
 
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
that-phuc-cho-anh-em-26-04-thu-nam-tuan-4-phuc-sinh
Thật phúc cho anh em (26.04 - Thứ năm Tuần 4 Phục sinh)

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu nói với các ông: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em! Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con.

loan-bao-tin-mung-ngay-25-thang-4-thanh-marco-tac-gia-sach-tin-mung
Loan báo Tin Mừng (Ngày 25 tháng 4: Thánh Marcô, tác giả sách Tin Mừng)

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và nói: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao.

khong-ai-cuop-duoc-chung-24-04-thu-ba-tuan-4-phuc-sinh
Không ai cướp được chúng (24.04 - Thứ ba Tuần 4 Phục sinh)

Khi ấy, ở Giêrusalem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. Đức Giêsu đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Salômôn. Người Do thái vây quanh Đức Giêsu và nói: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Đức Giêsu đáp: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin.

toi-la-cua-cho-chien-23-04-thu-hai-tuan-4-phuc-sinh
Tôi là cửa cho chiên (23.04 - Thứ hai Tuần 4 Phục sinh)

Khi ấy, Đức Giêsu nói rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ”.

muc-tu-nhan-lanh-22-04-chua-nhat-4-phuc-sinh-nam-b
MỤC TỬ NHÂN LÀNH (22.04 - Chúa nhật 4 Phục sinh năm B)

Khi ấy, Đức Giêsu nói: “Tôi chính là mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho chiên. Người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn, vì anh ta là kẻ làm thuê và không thiết gì đến chiên. Tôi chính là mục tử nhân lành. Tôi biết các chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi, như Chúa Cha biết tôi và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho chiên.

anh-em-cung-muon-bo-di-sao-21-04-thu-bay-tuan-3-phuc-sinh
Anh em cũng muốn bỏ đi sao (21.04 - Thứ bảy Tuần 3 Phục sinh)

Khi ấy, có nhiều môn đệ của Đức Giêsu nói rằng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” Nhưng Ðức Giêsu tự mình biết được là các môn đệ đang xầm xì về vấn đề ấy, Người bảo các ông: “Ðiều đó, anh em lấy làm chướng, không chấp nhận được ư? Thế thì anh em thấy Con Người lên nơi đã ở trước kia thì sao? Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.

Quý độc giả có thể gửi thư cho người quản trị website, đóng góp ý kiến, đưa ra những yêu cầu, thắc mắc...

Quý độc giả có thể email trực tiếp tới kinhthanhvn@gmail.com.



Xin cảm ơn!.

Hỗ trợ & Cung Cấp Website Wsup3

Copyright © 2016 KINHTHANHVN.NET.