Học Hỏi Phúc Âm Chúa Nhật 19 Thường Niên Năm B-Ga 6,41-51

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J

  1. Đọc Ga 6,41. Việc “người Do-thái” xầm xì về Đức Giêsu gợi cho ta về chuyện gì trong Cựu Ước? Đọc Xh 16,2-12; Ds 14,1-4.26-29.
  2. Đọc Ga 6,41-42. Tại sao người Do-thái lại không tin Đức Giêsu là “bánh xuống từ trời”? Đọc thêm Ga 1,45.
  3. Đọc Ga 6,33-51. Có bao nhiêu cụm từ “xuống từ trời” trong đoạn văn trên? Đức Giêsu khẳng định mình “xuống từ trời” nghĩa là gì? Một người “xuống từ trời” có thể có cha mẹ ở trần gian không?
  4. Đọc Ga 6, 35-51. Có bao nhiêu cụm từ “đến với tôi” trong đoạn văn này? Tìm một cụm từ trong đoạn văn trên đồng nghĩa với cụm từ “đến với tôi”.
  5. Đọc Ga 6,44-45. Theo bạn, để đến với Đức Giêsu và tin vào Ngài, cần những điều kiện gì?
  6. Đọc Ga 6,27-51. Có bao nhiêu từ “sự sống”, “sống đời đời”, và “sống lại” trong đoạn văn này. Làm sao để có được sự sống này?
  7. Đọc Ga 6,46. So sánh với Ga 1,18; 5,37. Trong Tin Mừng thứ tư, Đức Giêsu có phải là người duy  nhất thấy Thiên Chúa Cha không? Trong Cựu Ước, ông Môsê có thấy Thiên Chúa diện đối diện không? Đọc Ds 12,7-8; Đnl 34,10; Xh 33,11-23; 34,29.
  8. Đọc Ga 6,51. Bạn có thấy trong câu này có một từ xuất hiện lần đầu trong chương 6 này không? Bánh hằng sống bây giờ là gì? Được ban cho ai?

 CÂU HỎI SUY NIỆM:  Trong cuộc sống, có khi nào bạn thấy Chúa Cha lôi kéo mình đến với Chúa Giêsu không? Có khi nào bạn mệt mỏi chán chường, rồi thấy Chúa Giêsu đến nuôi mình và cho mình sức sống không? Có khi nào bạn cưỡng lại sự lôi kéo của Chúa Cha và từ chối đến với Chúa Con không?

 

PHẦN TRẢ LỜI

  1. Trong Cựu Ước, khi đi trong sa mạc trên đường về Đất Hứa, con cái Israel đã phàn nàn, kêu trách ông Môsê khi họ bị đói. Họ nhớ đến những thức ăn ở đất Ai-cập và mong muốn bị nô lệ ở đó còn hơn là chết đói ở đây (Xh 16,2-12). Ngay khi sắp vào Đất Hứa, họ cũng lẩm bẩm kêu trách Chúa và ông Môsê, vì họ sợ bị những dân ở đó ăn hiếp (Ds 14,1-4.26-29). Trong bài Tin Mừng này, người Do-thái không kêu trách Đức Giêsu, không phản đối ra mặt, nhưng họ chỉ xầm xì với nhau về câu nói của Đức Giêsu (Ga 6,41-43).
  2. Đức Giêsu đã nói về thứ bánh của Thiên Chúa, bánh xuống từ trời (Ga 6,33). Và Ngài đã nhận mình là thứ bánh ấy (Ga 6,35). Ngài còn nói rõ: “Tôi đã xuống từ trời” (Ga 6,38). Chính vì thế người Do-thái xầm xì, không tin Đức Giêsu là “bánh xuống từ trời” (Ga 6,41). Có vẻ họ không chấp nhận được chuyện một con người như Đức Giêsu mà lại dám nhận mình “xuống từ trời.” Họ thừa biết ông Giuse là cha của Ngài, và biết cả mẹ của Ngài nữa (Ga 6,42; 1,45). Vậy nếu Đức Giêsu có nguồn gốc ở  trần gian như thế thì Ngài không thể nói mình xuống tự trời được.
  3. Trong đoạn Ga 6,33-51 có 4 lần Đức Giêsu nói mình là “bánh xuống từ trời” (Ga 6,33.41.50.51), và 2 lần Đức Giêsu khẳng định: “Tôi đã xuống từ trời” (Ga 6,38.42). Như thế “xuống từ trời” là cụm từ được nhắc đến 6 lần trong đoạn văn này. Người kitô hữu tin Đức Giêsu là Thiên Chúa, là Ngôi Lời có từ vĩnh cửu (Ga 1,1). Nhưng vì muốn cứu độ nhân loại, Ngôi Lời đã thành người như chúng ta (Ga 1,14). Trong tư cách là người, Ngài đã có cha, có mẹ như chúng ta. Đức Giêsu vừa có gốc thần linh từ trời, vừa có gốc nhân loại như chúng ta. Người Do-thái (= những nhà lãnh đạo tôn giáo chống đối Đức Giêsu) không tin vào gốc thần linh của Ngài.
  4. Trong Ga 6,35-51 có 5 cụm từ ‘đến với tôi’ (Ga 6,35.37.44.45). Khi đọc Ga 6,35: “Ai đến với tôi sẽ không hề đói; ai tin vào tôi sẽ không hề khát bao giờ”, ta thấy câu này có hai vế song song và đồng nghĩa. Bởi đó cụm từ ‘đến với tôi’ đồng nghĩa với cụm từ ‘tin vào tôi’.
  5. Dựa theo Ga 6,44-45, để đến được với Đức Giêsu và tin vào Ngài, trước hết chúng ta cần chấp nhận sự lôi kéo của Chúa Cha. Chúa Cha luôn kéo chúng ta lại với Con của Cha, vì Cha muốn chúng ta được cứu độ nhờ tin vào Người Con ấy (Ga 6,40). Ngoài ra, Chúa Cha còn là Đấng dạy dỗ mọi người, chẳng trừ ai (Gr 31,34). Lời dạy dỗ của Chúa Cha cũng đưa ta đến với Con của Ngài. Bất cứ ai lắng nghe và học nơi Chúa Cha đều sẽ đến với Đức Giêsu (Ga 6,45). Như vậy có thể nói, để đến với Đức Giêsu, cần có sự lôi kéo, dạy dỗ của Chúa Cha. Nhưng cũng cần sự đáp lại tích cực của con người.
  6. Trong Ga 6,27-50, có nhiều danh từ “sự sống” (Ga 6,33.35.48.51), “sự sống đời đời” (Ga 6,27.40.47), và động từ ‘sống lại’ (Ga 6,39.40.44). “Sự sống” và “sự sống đời đời” có cùng nghĩa. Nói chung, sự sống là món quà mà Đức Giêsu trao tặng. Đế có sự sống, cần đến với Đức Giêsu, tin vào Ngài (Ga 6,40.47), và ăn tấm bánh Ngài ban, tấm bánh là chính Ngài (Ga 6,51).
  7. Theo Tin Mừng thứ tư, Đức Giêsu là Đấng duy nhất ‘thấy’ Chúa Cha (Ga 1,18; 5,37; 6,46). Trong Cựu Ước, có truyền thống cho rằng ai thấy Thiên Chúa thì sẽ phải chết (Xh 19,21; 33,20; Lv 16,2.13; Ds 4,20; Is 6,4), và ông Môsê chỉ được thấy lưng của ĐỨC CHÚA thôi, chứ không thấy mặt (Xh 33,21-23). Tuy nhiên, cũng có những bản văn nói ông Môsê đã gặp gỡ Thiên Chúa diện đối diện mà không chết (Ds 12,7-8; Đnl 34,10; Xh 24,10-11; 33,11). Những cuộc gặp gỡ trên đây thật ra chỉ trong kéo dài một khoảng thời gian nhất định, ở một nơi nhất định như trên núi hay trong Lều Hội ngộ. Hơn nữa, đây là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa cao cả và một thụ tạo thấp hèn (x. Xh 33,20-23). Còn Đức Giêsu gặp gỡ Chúa Cha một cách hoàn toàn khác. Trong tư cách là Thiên Chúa Con Một, Ngài luôn thấy Thiên Chúa Cha, gặp Chúa Cha, và luôn ở trong cung lòng của Chúa Cha (Ga 1,18).
  8. Đọc Ga 6,51 có một từ xuất hiện lần đầu ở chương này, đó là danh từ ‘thịt’. Ở đây Đức Giêsu không chỉ nói mình là bánh hằng sống từ trời xuống, Ngài còn nói mình sẽ ban bánh là chính thịt của mình cho sự sống của thế gian. Ban thịt của mình: câu nói này ám chỉ đến cái chết của Ngài và đến bí tích Thánh Thể. Đức Giêsu trao ban thứ bánh mới này cho sự sống của cả thế giới, chẳng trừ ai.