Học Hỏi Phúc Âm Chúa Nhật 28 Thường Niên Năm B – Mc 10,17-27

Lm Anton Nguyễn Cao Siêu S.J

  1. Đọc kỹ Mc 10,17.20. Bạn nghĩ người đàn ông đến gặp Đức Giêsu là người như thế nào? Điều gì nơi người ấy đánh động bạn hơn cả?
  2. Đọc Mc 10,18. Bạn có bị sốc vì câu trả lời này của Thầy Giêsu không? Phải chăng Thầy không phải là người tốt lành hay không phải là Thiên Chúa? Vậy bạn hiểu Mc 10,18 như thế nào? Đọc thêm Mt 19,17.
  3. Đọc Mc 10,19. Những điều răn Đức Giêsu kể ra nhắm đến Thiên Chúa hay tha nhân? Những điều răn nào nhắm đến Thiên Chúa? Đọc Xuất hành 20,1-17.
  4. Mc 10,20 cho thấy đây là một người có đời sống đạo đức khá tốt. Theo bạn, anh này thấy sống như thế có đủ không? Làm sao bạn biết là anh ấy vẫn thao thức, khát khao tìm kiếm?
  5. Đọc Mc 10,21. Đức Giêsu nói cho anh biết điều duy nhất anh còn thiếu. Hãy kể những điều Ngài bảo anh làm.
  6. Theo bạn, câu trả lời của Thầy Giêsu ở Mc 10,21 có đáp ứng đúng câu hỏi của anh ở Mc 10,17 không?
  7. So sánh sự khác biệt giữa Mc 10,17 và Mc 10,22. Theo bạn, tại sao anh không đón nhận câu trả lời của Thầy Giêsu? Tại sao anh lại buồn rầu bỏ đi?
  8. Đọc Mc 10,17.21.23.24.25.26. Các câu này có một điểm chung nào?
  9. Anh đã buồn rầu bỏ đi. Trong bài Tin Mừng này, có ai buồn nữa không?

 

CÂU HỎI SUY NIỆM:  Theo bạn, tại sao Đức Giêsu nói người giàu khó vào Nước Thiên Chúa (Mc 10,23)?  Câu chuyện giữa anh có nhiều của cải với Thầy Giêsu cho chúng ta thấy điều gì (Mc 10,17-22)? Nếu Chúa Giêsu gặp tôi hôm nay, Ngài sẽ nói tôi còn thiếu điều gì? Tôi sẽ đáp lại ra sao?

 

PHẦN TRẢ LỜI

  1. Để ý đến hành động kính cẩn của người này: anh chạy đến, quỳ gối trước Đức Giêsu. Anh vội vã đến với Ngài chỉ để đặt cho Ngài một câu hỏi mà đối với anh là quan trọng và anh chưa tìm thấy câu trả lời. Anh tin rằng Đức Giêsu trong tư cách là một vị Thầy có thể trả lời được câu hỏi đó. Đây là một câu hỏi đạo đức, một câu hỏi hướng đến hạnh phúc đời sau: “Thưa Thầy tốt lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” (Mc 10,17). Anh mong Thầy Giêsu chỉ cho biết anh phải làm gì bây giờ. Theo anh, cần phải làm điều gì đó mới được sự sống vĩnh cửu. Dựa trên câu trả lời của anh: “Tất cả những điều đó tôi đã giữ từ thời niên thiếu” (Mc 10,20), ta thấy anh là một người đạo đức từ nhỏ.
  2. Khi đọc câu Mc 10,18 ta có cảm tưởng Đức Giêsu không muốn nhận mình là tốt lành, bởi lẽ theo Ngài, chỉ duy Thiên Chúa mới là Đấng tốt lành. Thật ra Đức Giêsu chỉ muốn người đàn ông này tập trung vào chính Thiên Chúa thay vì vào bản thân Ngài, bởi lẽ ngay trong câu sau đó (Mc 10,19), Đức Giêsu nói đến những điều răn của Thiên Chúa. Giữ những điều răn này có thể dẫn đến sự sống đời đời. Vì câu Mc 10,18 có thể gây hiểu lầm, nên Mát-thêu đã viết lại câu đó (xin đọc Mt 19,17).
  3. Những điều răn được Đức Giêsu nhắc đến trong Mc 10,19 đều hướng đến tha nhân. Có năm điều cấm làm: giết người, ngoại tình, trộm cắp, làm chứng gian, lừa đảo; và có một điều phải làm, đó là hiếu thảo với cha mẹ. Trong Mười Điều răn được ban trên núi Sinai (Xh 20,3-11), còn có những điều răn hướng đến Thiên Chúa. Có ba điều cấm làm: thờ các ngẫu tượng, tạc tượng Thiên Chúa, kêu Tên Chúa bất xứng; và một điều phải làm, đó là giữ ngày sa-bát.
  4. Dựa trên câu trả lời tự phát của anh (Mc 10,20), ta thấy anh sống đạo khá tốt. Nhưng anh vẫn thao thức vì thấy mình còn thiếu điều gì đó. Anh thấy đời mình vẫn chưa thực sự ổn. Chính vì thế anh mới chạy đến với Đức Giêsu để hỏi xem mình còn phải làm gì để được sự sống đời đời (Mc 10,17). Đúng là anh đã tránh xa những hành động xấu xa làm hại tha nhân, nhưng như thế đã đủ để có sự sống đời đời chưa? Có cần phải làm điều gì hơn nữa không? Anh còn thiếu điều gì không? Các câu hỏi này làm anh bận tâm.
  5. Đức Giêsu nghe câu trả lời của anh (Mc 10,20) và thấy thao thức của anh. Ngài nhìn anh với cái nhìn đầy yêu mến. Ngài cho anh biết điều duy nhất anh còn thiếu. Ngài mời anh làm một chuỗi năm việc sau đây: đibán những gì anh có, cho người nghèo, rồi đến, và theo Ngài (câu 21). Như thế Đức Giêsu bảo anh đừng quỳ nữa, hãy đứng lên và đi một vòng, làm tất cả những gì Ngài dạy, rồi trở lại đây với Ngài, làm môn đệ Ngài. Khi trở lại, anh sẽ tay trắng, chẳng còn của cải trần gian. Nhưng chính lúc cho người nghèo kho tàng dưới đất, anh được kho tàng trên trời (Mc 10,21), và anh sẽ mãn nguyện.
  6. Câu trả lời của Đức Giêsu ở Mc 10,21 đáp ứng đúng với câu hỏi của anh ở Mc 10,17. Anh đã hỏi Đức Giêsu xem mình phải làm gì để được thừa hưởng sự sống đời đời. Đức Giêsu đã trả lời và chỉ rõ cho anh những việc phải làm để có được kho tàng trên trờiThừa hưởng sự sống đời đời và có được kho tàng trên trời là hai lối nói có cùng ý nghĩa.
  7. Lúc đầu anh chạy lại gặp Đức Giêsu, lòng anh đầy tràn hy vọng, vui sướng, háo hức chờ đợi câu trả lời của một vị Thầy mà anh kính trọng (Mc 10,17). Nhưng sau khi nghe Ngài nói về điều anh cần phải làm, điều anh còn thiếu (Mc 10,21), thì anh bị hụt hẫng vì thấy mình không làm nổi. Anh buồn rầu cả trong lòng lẫn ngoài mặt, vì anh không thể làm điều còn thiếu nơi anh. Một mặt anh xin Đức Giêsu cho biết phải làm điều gì để được sự sống đời đời, mặt khác anh lại không dám làm điều Đức Giêsu mời gọi. Anh bị giằng co và cuối cùng anh bỏ đi vì muốn giữ lại “của cải” dưới đất (Mc 10,22), dù vẫn muốn có “kho tàng trên trời” (c. 21).
  8. Các câu này có những lối nói đồng nghĩa để chỉ ơn cứu độ: “được sự sống đời đời làm gia nghiệp” (Mc 10,17), “có được một kho tàng trên trời” (Mc 10,21), “vào được Nước Thiên Chúa” (Mc 10,23-25), “được cứu” (Mc 10,26).
  9. Đức Giêsu hẳn sẽ buồn khi thấy anh bỏ đi. Anh được Ngài nhìn chăm chú và được Ngài mến yêu (c.21). Anh được Đức Giêsu mời gọi đi theo để làm môn đệ của Ngài (c. 21). Đức Giêsu có thể buồn và tiếc vì đã gặp một tâm hồn rất đẹp, khao khát nên trọn lành, nhưng lại thiếu can đảm để buông bỏ những gì mình gắn bó lâu nay.