SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY A
(Ga 9,1-49)

Bài Tin Mừng hôm nay vẫn nằm trong bối cảnh Lễ Lều
được người Do-thái cử hành ở Giêrusalem (x. Ga 7,2).
Đại lễ này nhắc nhớ thời gian họ sống trong sa mạc (Lv 23,42-43).
Mỗi ngày các tư tế đi rước nước ở hồ Si-lô-ác về rưới lên bàn thờ.
Buổi tối, Đền thờ bừng sáng bởi ánh đèn nơi tiền đình dành cho phụ nữ.
Chính trong khung cảnh vui tươi và rực rỡ này,
Đức Giêsu đã tuyên bố: Tôi là ánh sáng cho trần gian (Ga 8,12).
Khi mở mắt cho anh mù từ lúc lọt lòng,
Đức Giêsu cho ta thấy rõ Ngài quả là Ánh sáng thật (Ga 9,5).

Có một người đã đón nhận ánh sáng ấy, đó là anh mù bẩm sinh.
Trước tiên anh được sáng mắt, và từ từ sau đó, lòng anh cũng sáng.
Lần đầu tiên anh được nhìn thấy mọi sự, thấy mặt mẹ cha.
Lần đầu tiên anh bất ngờ được đưa ra khỏi bóng đêm của sự mù tối,
Anh được khỏi, dù không xin gì, chỉ cần vâng lời đi rửa mắt…
Có ai cảm được niềm hạnh phúc của anh bây giờ không?

Khi sáng mắt rồi, anh lại phải bước vào một hành trình khó khăn.
Người đã chữa mắt cho anh vào ngày sa-bát,
bị các chức sắc tôn giáo coi là đã phạm luật, coi là người tội lỗi.
Còn anh, một người kém cỏi vì tật nguyền, anh nghĩ sao về người đó?
Anh cứ phải trả lời nhiều lần cùng một câu hỏi,
“Làm sao mắt anh mở ra được?” (Ga 9,10.15.26),
Anh cứ phải kể đi kể lại câu chuyện kỳ diệu đã xảy ra cho mình.
Càng kể, anh càng thấy rõ hơn người đã chữa cho mình là ai.
Đó không phải là ông Giêsu nào đó mà anh không rõ ở đâu (Ga 9,11-12).
Khi có những người Pharisêu quả quyết:
“Ông ấy không phải là người của Thiên Chúa” (Ga 9,16),
thì anh dám khẳng định ngược lại: Người là một vị ngôn sứ (Ga 9,17).
Anh cứ dựa vào chuyện “trước đây anh bị mù mà nay thấy được”
để suy ra ông Giêsu chắc chắn là “người của Thiên Chúa” (Ga 9,33).
Khi anh bị tống ra ngoài, thì Đức Giêsu gặp lại anh (Ga 9,35).
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy khuôn mặt người đã cứu mình.
Với thái độ tôn kính, anh sấp mình bái lạy.

Những nhà lãnh đạo Do-thái giáo khốn khổ với chuyện anh mù sáng mắt.
Vì không muốn tin chuyện ấy, nên họ cứ điều tra xem có thật không.
Ba lần điều tra, họ đều nghe kể về cùng một câu chuyện (Ga 9,13-34).
Thay vì mở lòng để nhìn thấy bàn tay Chúa đang hoạt động,
Họ khép lại trong việc kết án Đức Giêsu phạm ngày sa-bát.
Thay vì ra khỏi lối suy nghĩ cứng nhắc về việc giữ Luật Môsê,
họ cương quyết coi Đức Giêsu là người tội lỗi (Ga 9,24).
Họ đã đe dọa, nạt nộ, dùng vũ lực đối với anh được chữa lành.
Nhưng họ vẫn không trả lời được câu hỏi: “Làm sao một người tội lỗi
có thể mở mắt cho người mù bẩm sinh?” (Ga 9,16).

Mù con mắt của thân xác là điều chẳng ai mong muốn,
nhưng mù con mắt tinh thần lại là chuyện khác.
Có người mù mà không biết mình mù.
Khi bám chặt vào một thành kiến, khi bị chi phối bởi một đam mê,
người ta dễ hành động một cách mù quáng.
Tệ hơn cả là chuyện biết mình mù, nhưng lại không muốn sáng mắt,
Vì nếu mở mắt ra để nhận ra sự thật, thì mình phải thay đổi tận căn.
Nếu người Do-thái tin nhận Đức Giêsu là người của Thiên Chúa,
thì họ phải bỏ mọi quyền lợi và những xác tín sai lệch của mình.

Chúng ta cần xin Chúa mở con mắt tâm hồn,
để thấy được cái tốt, cái đẹp, cái thật, nơi mọi người, cả nơi kẻ thù.
Chúng ta cần được Chúa đưa ra khỏi sự bướng bỉnh và cố chấp,
để khiêm tốn lắng nghe và cúi mình trước sự thật đang vén mở.
Mùa Chay là thời gian đón nhận Đức Giêsu là Ánh sáng trần gian.
Để dễ đến với Ánh sáng, ta cần phải từ bỏ bóng tối (Ga 3,19-21).

 
CẦU NGUYỆN

Như thánh Phaolô trên đường về Đamát,
xin cho con trở nên mù lòa
vì ánh sáng chói chang của Chúa,
để nhờ biết mình mù lòa mà con được sáng mắt.

Xin cho con đừng sợ ánh sáng của Chúa,
Ánh sáng phá tan bóng tối trong con
và đòi buộc con phải hoán cải.

Xin cho con đừng cố chấp ở lại trong bóng tối
chỉ vì chút tự ái cỏn con.

Xin cho con khiêm tốn
để đón nhận những tia sáng nhỏ
mà Chúa vẫn gửi đến cho con mỗi ngày.

Cuối cùng, xin cho con hết lòng tìm kiếm Chân lý
để Chân lý cho con được tự do.