CON NGỢI KHEN CHA

(Mt 11,25-30)

Khi thi hành sứ vụ, Đức Giêsu nhận ra một điều lạ.

Những người khôn ngoan học thức thường khó đón nhận Tin Mừng,

còn những người đơn sơ, bé mọn lại dễ mở lòng hơn.

Khôn ngoan theo kiểu trần gian làm người ta dễ tự hào, tự mãn.

Học thức, hiểu biết về Kinh Thánh có khi làm người ta khép lại.

Đức Giêsu thấy mình khó chạm được vào trái tim

của những vị kinh sư hay các ông Pharisêu khả kính.

Có biết bao định kiến như thành lũy vây bọc tầm nhìn của họ.

Nhưng Ngài lại thấy dễ rao giảng về Nước Trời

cho đám đông những người ít học bình dân.

Lòng họ như thửa đất đã được cầy bừa, chờ gieo hạt giống.

 

Đức Giêsu thấy hiện tượng trên đây nằm trong ý định của Cha.

Tâm tình ngợi khen Cha bật ra trên môi Ngài cách hồn nhiên.

“Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” (Mt 11,26).

Qua Con, Cha muốn mặc khải về chính mình cho mọi người,

nhưng Cha vẫn tôn trọng tự do đón nhận của từng người.

Khi rao giảng, Đức Giêsu cũng muốn đón nhận như Cha.

Có khi Ngài đành chịu thua trước người cứng cỏi chai đá.

Có khi sướng vui trước một trái tim rộng mở đón chờ.

 

Đức Giêsu ý thức về sự cao cả và vai trò của mình.

Ngài biết Cha đã giao phó cho Ngài mọi sự trên trời dưới đất.

Ngài cũng biết mình là Người Con của Cha,

Người Con duy nhất biết rõ Cha vì luôn ở trong cung lòng Cha,

vì thế cũng là Đấng duy nhất có thể mặc khải về Cha trọn vẹn.

Như thế cả Cha và Con đều là Đấng mặc khải (Mt 11,25.27).

Cha biết rõ Con và mặc khải về Con cho người biết mở lòng.

Cả người khôn ngoan thông thái cũng có thể mở lòng

nếu họ biết khiêm tốn vượt qua những rào cản của thành kiến.

Con biết rõ Cha và mặc khải về Cha cho người biết mở lòng.

Cả những người quê mùa, ít học cũng có thể nắm bắt được

những chân lý cao siêu vượt quá tầm hiểu biết của trí tuệ.

Cha và Con mặc khải về nhau hơn là mặc khải về mình.

Ai đón nhận những mặc khải đó

sẽ được đưa vào thế giới thầm kín nhưng rộng mở của Cha và Con.

Ngay từ trần gian này, người ấy được biết Cha và biết Con

trong mầu nhiệm khôn dò của Thiên Chúa.

 

Thiên Chúa có một thế giới riêng tư, nhưng lại không khép kín.

Thế giới ấy luôn có những cánh cửa mở ra về phía con người.

Ba Ngôi hạnh phúc viên mãn khi sống cho nhau,

nhưng lại muốn chia sẻ hạnh phúc ấy cho loài người thụ tạo.

Ba Ngôi muốn nhân loại có tương quan thiết thân với từng Ngôi.

Vào thiên đàng là đi vào thế giới hạnh phúc của Thiên Chúa.

Người ta bắt đầu vào thiên đàng ngay từ trần gian này

khi đến thông hiệp với Người Con là Chúa Giêsu.

 

Hôm nay Chúa Giêsu mời những ai mang gánh nặng nề đến với Ngài,

bất cứ thứ gánh nặng nào mà sức ta không sao mang nổi.

Ngài đổi gánh nặng ấy bằng gánh nhẹ nhàng của Ngài.

Gánh nhẹ nhàng vì Ngài đã điều chỉnh cho vừa vai ta.

Ách êm ái vì ta học được cách mang ách của Ngài,

đón nhận mọi nghịch cảnh với trái tim hiền hậu, khiêm nhu.

Hãy đến với Giêsu, không chỉ để nhận được mặc khải trên cao,

mà còn để được Ngài an ủi vỗ về, dạy dỗ và cho ta bình an.

 

LỜI NGUYỆN

 

Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng,

chẳng có chuyện gì xảy ra mà Chúa không cho phép.

Cả những chuyện xấu xa tồi tệ mà con người làm cho nhau.

Cả sự dữ đang hoành hành do Xatan gây ra trên mặt đất.

Nhiều khi chúng con không hiểu được

tại sao Chúa lại cho phép xảy ra những chuyện như thế. 

Nhưng chúng con tin rằng, đối với ai yêu mến Chúa,

mọi sự đều đem lại điều tốt cho họ.

 

Chúng con tin rằng những gì Chúa cho phép xảy ra

đều vì yêu thương chúng con

và vì ích lợi cho cuộc sống vĩnh hằng của chúng con.

Chúa đau đớn khi phải dùng roi mà sửa dạy

như người cha sửa dạy con mình để mong con nên người.

Xin cho chúng con nhận ra điều Chúa muốn nhắc nhở,

để cải hóa bản thân và điều chỉnh đời mình cho hợp với ý Chúa.

 

Lạy Thiên Chúa là Cha đầy lòng nhân ái,

trên đường về quê trời,

Chúa muốn chúng con trải qua những thử thách cam go,

như bệnh tật, khổ đau và cái chết,

để chúng con nên cứng cáp và trưởng thành.

Xin cho chúng con đừng nổi loạn trước thử thách,

nhưng biết nhìn lên Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thánh giá,

để nhẫn nại và giữ vững niềm hy vọng,

kể cả khi thấy Thiên Chúa vắng bóng, thinh lặng hay khoanh tay.

 

Ước gì dịch bệnh làm chúng con ý thức sự bất lực của mình,

để tha thiết cầu xin và tín thác vào tình yêu Chúa.

Ước gì khi Chúa cho chúng con được chữa lành,

chúng con lại thấy sự sống của Chúa chiến thắng vinh quang.