NHIỀU HƠN MỌI NGƯỜI

— Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J–

Sống ở đời thì phải đánh giá, tốt, xấu, hay, dở.

Khi đánh giá thì cần dựa trên những tiêu chuẩn đã định.

Trước khi trao vương miện hoa hậu, trao Quả Bóng Vàng,

hay trao giải thưởng cho một cá nhân xuất sắc,

cần xem ai đó có hội đủ điều kiện để được hay không.

Những điều kiện này thường phải rõ ràng,

kiểm tra được, tính toán được cách chính xác.

Tuy nhiên, khi đánh giá theo những điều kiện trên,

ta lại không tính được những điều mắt không thấy,

những điều chỉ mình Chúa thấy, và thấy rất rõ

Ngài đánh giá con người dựa trên những điều thầm kín.

 

Vào thời Đức Giêsu, các kinh sư thuộc giới lãnh đạo.

Phần lớn các kinh sư thuộc phái Pha-ri-sêu.

Là kinh sư nên họ thông thạo Kinh Thánh.

Là người Pha-ri-sêu nên họ giữ nghiêm nhặt Lề Luật.

Bởi đó không lạ gì khi các kinh sư được dân kính trọng.

Có thể chính sự kính trọng về mặt tri thức và đạo đức 

đã khiến một số kinh sư rơi vào thái độ tự mãn, tự tôn.

Khi xúng xính dạo quanh trong bộ áo thụng,

các kinh sư lôi kéo cái nhìn trầm trồ ngưỡng mộ.

Họ thích được nổi bật trước đám đông,

thích là trung tâm của sự chú ý.

Chính vì thế họ muốn được cúi chào nơi phố chợ,

muốn ngồi ghế đầu trong hội đường,

muốn chỗ danh dự khi dự tiệc.

Họ nghĩ mình có giá trị cao hơn người khác

nên xứng đáng được hưởng những đặc quyền.

 

Dân chúng vẫn thường trọng vọng các kinh sư,

nhưng Đức Giêsu lại có cái nhìn khác.

Chẳng những họ không được Thiên Chúa quý trọng,

mà còn phải chịu án phạt nặng hơn,

vì tội muốn ăn trên ngồi trước, bất công với các bà góa,

lại giả vờ cầu nguyện cho dài (Mc 12,40).

Đức Giêsu có cách đánh giá khác với chúng ta.

Khi ngồi trước hòm tiền ở Đền thờ,

Ngài đã quan sát kỹ những người bỏ tiền vô đó.

Nhiều người giàu bỏ vào đó những số tiền lớn.

Có một bà góa nghèo rón rén bỏ vào món tiền nhỏ,

chỉ đủ để mua chút xíu đồ ăn.

Thấy đây là một bài học ý nghĩa cần dạy cho môn đệ,

Thầy Giêsu đã gọi họ lại và long trọng khẳng định:

Bà góa này đã bỏ nhiều hơn mọi người khác.

Chắc các ông đã sửng sốt khi nghe Thầy nói,

nhưng đó là cách Thầy Giêsu mở ra cho họ điều mới.

Thầy cho họ thấy cách đánh giá của Thiên Chúa

thì khác với cách đánh giá tự nhiên của con người.

Người bỏ vào nhiều nhất

không phải là người bỏ vào số tiền lớn nhất,

nhưng là người dám bỏ vào tất cả những gì mình có.

Bà góa không dâng cúng điều bà dư thừa,

nhưng dâng cho Chúa từ cái túng thiếu của mình.

Bà bỏ vào thùng tất cả những gì bà đang cần để sống.

Như thế bà đã trao cho Chúa toàn bộ đời mình.

 

Thầy Giêsu quen dạy môn đệ từ chuyện đời thường.

Thầy chẳng cần lớp học, phấn trắng, bảng đen.

Thầy mời họ cùng tập nhìn, tập đánh giá với Thầy,

từ đó nhìn thấy vẻ đẹp lấp lánh của viên ngọc thô.

Trong Nước Trời, có nhiều người giống bà góa nghèo,

chẳng bao giờ được huy chương hay bằng khen.

Chúng ta cần tập đánh giá lại chính mình và tha nhân

bằng thước đo của Thiên Chúa.

 

LỜI NGUYỆN

 

Lạy Chúa,

Xin hãy lấy và hãy nhận,

tất cả tự do của con, trí nhớ của con,

trí hiểu của con, và tất cả ý muốn của con,

tất cả những gì con có và con sở hữu.

 

Chúa đã ban chúng cho con,

lạy Chúa, con xin trả lại chúng cho Chúa.

Tất cả là của Chúa.

Xin Chúa xếp đặt theo tất cả ý muốn của Chúa,

xin cho con tình yêu và ân sủng của Chúa,

như thế là đủ cho con. 

 

                                      Thánh Inhaxiô Loyola (LT 234)