ĐƯỢC CỨU VÀ ĐƯỢC SỐNG

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J

Cuộc sống của con người luôn bị đe dọa bởi cái chết,

ngay cả khi không có chiến tranh hay dịch bệnh.

Có triết gia bảo rằng con người hiện hữu là để chết.

Nhưng chẳng ai muốn chết, kể cả người tự tử.

Ai cũng khát sống và muốn sống khỏe, sống vui, sống mãi.

Khát vọng đó tự nó đâu có gì là xấu,

dù Đức Giêsu hay nói đến chuyện

hy sinh mạng sống cho Ngài hay cho tha nhân.

 

Tin Mừng hôm nay là tin mừng về sự sống.

Đức Giêsu đem lại sự sống cho người phụ nữ,

mười hai năm vật vã với ốm đau, thất vọng.

Mười hai năm sống trong tình trạng bị coi là ô uế,

không được chạm đến người khác, không được dự các lễ nghi.

Bệnh tật làm bà đau đớn, cô đơn và khánh kiệt.

Bà biết Đức Giêsu, và khi thấy đám đông bu quanh Ngài,

bà táo bạo nghĩ ra cách để làm mình được khỏi bệnh.

Đó là chạm vào áo choàng của Ngài.

Bà đã tin như thế và đã lén lút làm như thế.

Lập tức bà được giải thoát khỏi cơn bệnh kinh niên.

Đức Giêsu muốn gặp bà, người đã “ăn trộm” một phép lạ.

Khi thấy bà run rẩy sợ hãi, Ngài khen lòng tin của bà.

Chẳng những bà được khỏi bệnh,

bà còn được ơn bình an nhờ gặp gỡ Đấng chữa lành.

 

Tin Mừng hôm nay là tin mừng về sự sống.

Đức Giêsu đem lại sự sống cho một cô bé mười hai tuổi.

Vào thời xưa, cô đã thành thiếu nữ, có thể được hứa hôn.

Cha cô là một chức sắc trong hội đường.

Hốt hoảng vì biết con gái mình sắp chết, ông phủ phục

và khẩn khoản nài xin Đức Giêsu mau đến nhà mình.

Ông tin chỉ cần Ngài đến ngay và đặt tay là cô được cứu sống.

Lòng tin của ông thật khiêm tốn và mạnh mẽ,

nhưng lòng tin ấy cũng phải trải qua thử thách không ngờ,

bởi lẽ trên đường đến nhà ông,

Đức Giêsu đã bất ngờ phải dành giờ cho bà bị băng huyết.

Lòng của người cha nóng như lửa,

Ông chỉ sợ con gái mình chết trước khi Ngài đến nhà.

Nhưng Ngài lại không có vẻ gì vội vã khi gặp bà này.

Vào lúc ấy, người nhà báo tin con ông đã chết.

Ông trưởng hội đường bị đẩy vào một câu hỏi khó:

Có cần Đức Giêsu đến nhà nữa không?

Ông chỉ nghĩ đến việc mời Ngài đến nhà

để đặt tay lúc con gái ông còn sống.

Còn bây giờ nó chết rồi, không kịp nữa rồi,

mời Đức Giêsu đến nhà để làm gì, ông không nghĩ ra.

Niềm hy vọng đã tắt khiến ông lúng túng và tuyệt vọng.

Chính lúc đó Ngài nâng đỡ ông: “Đừng sợ. Chỉ tin thôi!”

Và Ngài tiếp tục đi với ông về nhà.

 

Cần nếm nỗi đau của người cha mất con gái cưng.

Trong phòng đặt xác cô, chỉ có cha mẹ, và bốn Thầy trò.

Đức Giêsu không đến đặt tay để cô được khỏi bệnh,

nhưng cầm tay để kéo cô ra khỏi móng vuốt của tử thần.

Cô đứng dậy được, đi được và ăn được.

 

Có ai hiểu được niềm vui của người cha khi con mình sống?

Cũng như có ai cảm được niềm vui của bà được khỏi bệnh?

Đức Giêsu đem lại sự sống, sự sống đem lại niềm vui,

niềm vui làm cho niềm tin lớn lên hơn trước.

Khi gặp thử thách, khi ta thấy tuyệt vọng như người cha,

Đức Giêsu nói với ta: “Đừng sợ. Chỉ tin thôi!”

Khi hoàn toàn bó tay và tuyệt vọng như bà bị băng huyết,

ta nói như bà: “Chỉ cần chạm vào áo Ngài là tôi được khỏi.”

 

CẦU NGUYỆN

 

Chúa ơi ! Thật lạ lùng !

Con có đủ hai tay, khi bao người bị cụt tay.

Mắt con sáng, khi nhiều người không thấy ánh sáng.

Con biết nói biết cười, khi bao người câm không nói được.

Con có đôi tay để làm việc, khi nhiều người phải ăn xin.

 

Thật lạ lùng !

Con có mái ấm để trở về,

khi bao người chẳng biết đi về đâu.

Thật lạ lùng !

Con được yêu thương, được sống,

được cười vui, được mơ ước,

khi bao người khác sống trong chán chường,

ghét ghen, vật vã,

và chết trước khi chào đời.

 

Thật lạ lùng !

Con được biết Chúa và tin vào Chúa,

khi bao người chưa được an vui vì không có đức tin.

 

Chúa ơi ! Thật là điều hết sức lạ lùng !

Con chẳng còn gì phải đòi hỏi thêm,

chỉ thấy mình cần phải tạ ơn,

vì rất nhiều ơn đã lãnh nhận.

Michel Quoist