CHIÊN KHÔNG NGƯỜI CHĂN

–Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J–

Trong Cựu Ước, có những vị đang làm nghề chăn chiên

bỗng nhiên được Chúa gọi để trở thành người lãnh đạo.

Đavít và Môsê là hai vị lãnh đạo lớn của Dân Chúa,

có gốc làm nghề chăn chiên.

Họ được gọi để chăn đoàn chiên mới là Dân Chúa.

Có những mục tử chẳng quan tâm gì đến chiên.

Chính vì thế dân Do-thái vẫn mong một Mục Tử lý tưởng,

một vị lãnh đạo biết lưu ý đến nhu cầu của tha nhân.

 

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy

đôi nét nổi bật trong cách lãnh đạo của Thầy Giêsu.

Các môn đệ đã ở với Thầy một thời gian,

được Thầy dạy dỗ và chứng kiến những phép lạ Thầy làm.

Họ đã được Thầy sai đi, làm những gì Thầy làm (Mc 6,12-13).

Sau một chuyến đi sứ vụ, giờ đây các tông đồ trở về,

gặp lại Thầy và gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng.

Ai cũng có chuyện để kể, có những thành công để khoe.

Nhiều người kinh ngạc khi lần đầu tiên đuổi được quỷ.

Có người phấn khích vì chữa được những bệnh nan y.

Cũng có người xúc động vì làm cho một người hối cải.

Bầu khí cuộc gặp gỡ giữa Thầy trò thật ấm áp và chân thành.

Chắc các tông đồ tin Thầy hơn, vì Thầy đã tin cậy và sai họ đi,

Thành công của họ thật ra là do quyền năng Thầy ban tặng.

Thầy Giêsu không giữ các môn đệ ở mãi bên mình.

Thầy sai họ đến với thế giới khổ đau đang cần nâng đỡ.

Nhưng sau khi sai họ đi, Thầy vẫn muốn quy tụ họ lại,

vì Thầy là sức sống cho người được sai.

 

Khi nghe các môn đệ thay nhau chia sẻ kinh nghiệm,

Thầy Giêsu hiểu rằng họ rất mệt vì quá tải.

Họ đã tín thác vào Thiên Chúa, khi chẳng có gì để mang,

đã tin vào lòng hiếu khách của con người,

khi chẳng lo gì về chỗ ăn chỗ ở.

Trước nhu cầu bao la của dân chúng,

họ đã làm việc liên tục đến nỗi giờ ăn cũng không có.

Bây giờ họ cần nghỉ một thời gian, ở một nơi vắng lặng.

Nơi vắng lặng là nơi không có dân chúng vây quanh,

là nơi chỉ có Thầy với các môn đệ.

Thầy Giêsu vẫn mê không gian tĩnh mịch (Mc 1,35.45),

dù Thầy chẳng sợ tiếp xúc với đám đông.

Nhiều lần Thầy đã ở riêng với họ (Mc 4,10.34; 9,28).

 

“Chính anh em hãy lánh riêng ra,

đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút!” (Mc 6,31).

Lời Thầy Giêsu nói với môn đệ cách đây hai ngàn năm

vẫn còn nói với từng người chúng ta hôm nay.

Thầy mời chúng ta đi nghỉ với Thầy ở nơi thanh vắng,

nơi có cỏ xanh và cũng có thôn xóm làng mạc (Mc 6,36.39).

Phục vụ cho dân chúng là điều tốt,

nhưng Thầy không muốn các môn đệ kiệt sức vì công việc.

Nghỉ ngơi bên Thầy là điều cần cho người được sai,

để họ giữ được cái tươi tắn, mới mẻ và táo bạo.

Nghỉ ngơi bên Thầy cũng là đang làm việc,

đang nạp năng lượng cho chuyến đi sắp tới của mình.

 

Tuy vậy tìm được giờ và nơi để nghỉ ngơi là không dễ.

Đối với Thầy Giêsu và các môn đệ xưa cũng vậy (Mc 6,34).

Khi Thầy trò lên bờ thì nơi vắng đã thành chỗ đông người.

Dân chúng đã chờ sẵn như đàn chiên không người chăn.

Họ háo hức đi tìm người Mục Tử lãnh đạo,

người biết chạnh lòng thương, quan tâm và bảo vệ họ.

 

Chúng ta phải cố tìm ra chỗ hoang vắng riêng biệt (Mc 6,32),

phải vất vả chèo thuyền qua bờ bên kia,

và nhớ tiếp chuyện với Thầy đang ở ngay trong thuyền.

 

LỜI NGUYỆN

 

Giữa những ồn ào của đám đông,

giữa những sôi nổi của thành công

và ê chề của thất bại,

xin dành một cõi rất riêng cho Giêsu.

 

Giữa những đam mê quay cuồng,

giữa những khát khao thèm muốn

và những trói buộc của sợ hãi âu lo,

xin giữ một cõi rất riêng cho Giêsu.

 

Giữa lúc bị cuộc đời từ khước,

giữa lúc bơ vơ đi trong đêm mênh mông,

chẳng có ai để cậy dựa,

xin trở về với cõi riêng bên Giêsu

để một mình ở đó,

trầm lắng và bình an.