BỎ MÌNH VÀ MẤT MÌNH

–Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J–

Buông bỏ là động từ gần đây thấy được dùng nhiều.

Buông bỏ được hiểu như là cách để tìm hạnh phúc,

vì càng dính bén thì càng phiền não.

Coi mọi sự như không, bỏ qua những điều không vui,

là con đường dẫn đến nhẹ nhàng thanh thản.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Thầy Giêsu đòi hỏi

những ai muốn theo Thầy phải từ bỏ chính mình.

Từ bỏ mình và buông bỏ có một khác biệt lớn.

Người ta buông bỏ để tránh mệt mỏi, âu lo.

Còn người môn đệ Thầy Giêsu từ bỏ mình,

lại muốn mang vào mình những hy sinh, đau khổ.

Người ấy không đôn đáo tìm hạnh phúc cho mình,

nhưng khắc khoải tìm vinh quang cho Thiên Chúa.

 

Trước khi đòi các môn đệ từ bỏ chính mình,

Thầy Giêsu đã từ bỏ mình trong suốt cuộc sống.

Từ bỏ chính mình là sống theo ý Đấng đã sai mình.

Đức Giêsu chỉ nói điều Ngài đã nghe được từ Cha.

Ngài không tự mình nói bất cứ điều gì.

Chúa Cha sai Ngài loan báo về Nước Thiên Chúa.

Nước ấy có chỗ cho những người bị loại trừ:

người thu thuế, bệnh nhân, dân ngoại, phụ nữ, trẻ em…

Thiên Chúa yêu thương những tội nhân và gái điếm

hơn các ông Pharisêu và kinh sư trong Do-thái giáo.

Thầy Giêsu đã trình bày một khuôn mặt Thiên Chúa

rất khác với hình ảnh Thiên Chúa của giới lãnh đạo.

 

Từ bỏ mình là chỉ làm điều Ngài thấy Cha làm.

Cách sống của Đức Giêsu cũng vượt ra ngoài khuôn khổ.

Ngài giao du với tội nhân, đến nhà người thu thuế,

chữa bệnh ngày sabát, không rửa tay trước khi ăn…

Ngài không kết án người phụ nữ ngoại tình,

chạm tay vào người phong, tha tội cho người bất toại.

Ngài bị kết án là phạm thượng

khi bày tỏ sự gần gũi độc nhất vô nhị giữa Thầy với Cha.

Đức Giêsu, ông thợ mộc bình dân ở Nadarét,

đã làm xáo trộn đời sống tôn giáo ở đất Israen.

Giới lãnh đạo Do-thái giáo coi Ngài như kẻ thù cần loại bỏ.

Đức Giêsu đã chỉ nói và làm điều Cha muốn,

dù biết rằng điều đó sẽ dẫn Ngài đến cái chết.

Ngài chấp nhận chết khi còn trẻ, dù Ngài rất ham sống.

Khi bị treo trên thập giá, Ngài đã từ bỏ tất cả:

danh dự, mạng sống, tự do, và cả niềm vui nội tâm.

Ngài đã từ bỏ chính mình trọn vẹn, hoàn toàn tay trắng.

 

Các thánh tử đạo đã từ bỏ chính mình như Thầy Giêsu.

Họ đã trung tín với Thầy bằng tình yêu lớn nhất.

Thầy chết cho họ, và họ dám chết cho Thầy.

Họ đã sống bài Tin mừng hôm nay sát từng chữ,

dám mất mạng sống mình vì Thầy (c.24),

và không xấu hổ vì Thầy mà chối (c.26).

Các thánh tử đạo vừa từ bỏ chính mình (c.23)

lại vừa không chấp nhận đánh mất chính mình (c.25).

Họ không hy sinh chính mình dù để đổi lấy cả thế giới.

Họ bỏ mạng sống đời này vì trân quý sự sống vĩnh cửu.

 

Đức Giêsu đã vác thập giá mình lên núi Sọ.

Nhiều vị tử đạo Việt Nam đã mang gông ra pháp trường.

Các kitô hữu hôm nay được mời mang gánh của Chúa,

từ bỏ chính mình để sống tín trung với Chúa,

không đánh mất chính mình chỉ vì vật chất mau qua.

Xin cho chúng ta đừng sợ chết, sợ mất mát, đe dọa,

nhưng giữ niềm hy vọng được hưởng vinh quang

nhờ dám tuyên xưng và sống đức tin mình lãnh nhận.

 

LỜI NGUYỆN

 

Lạy Chúa là Thiên Chúa của lòng con,

Chỉ mình Chúa biết và thấy mọi nỗi xao xuyến của con.

Chỉ mình Chúa biết rằng

mọi khắc khoải của con đều do con sợ mất Chúa,

sợ xúc phạm đến Chúa,

sợ không yêu Chúa nhiều

như con phải yêu và khao khát yêu.

 

Lạy Chúa là Đấng thấu biết mọi sự,

Đấng duy nhất có thể thấy tương lai,

nếu Chúa biết chính vì vinh danh Chúa hơn,

và vì phần rỗi của con

mà con phải ở lại trong tình trạng cùng khốn này,

thì xin Chúa cứ để yên như vậy.

Con không muốn né tránh đâu.

Xin cho con sức mạnh để chiến đấu

và chiếm được phần thưởng Chúa ban

dành cho những tâm hồn mạnh mẽ.

 

Cha Thánh Padre Piô