GIỜ ĐƯỢC TÔN VINH

–Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J–

Trong Tin Mừng Gioan, khi cuộc Khổ nạn gần kề,

Đức Giêsu nói về bình an như quà tặng cho các môn đệ.

“Thầy để lại bình an cho các con,

Thầy ban bình an của Thầy cho các con” (Ga 14,27; 16,33).

Khi phục sinh và hiện ra cho các môn đệ đang đóng cửa,

Chúa Giêsu cũng ba lần chúc họ bình an (Ga 20,19.21.26).

Bình an thì ngược với xao xuyến,

nên Đức Giêsu  cũng hay dặn các môn đệ:

“Lòng anh em đừng xao xuyến hay sợ hãi!” (Ga 14,1.27).

 

Những lời trấn an trên đây của Đức Giêsu

dễ khiến ta tưởng Ngài suốt đời chẳng một lần xao xuyến.

Thật ra, Tin Mừng Gioan kể Đức Giêsu xao xuyến ba lần.

Ngài xao xuyến trước cái chết của Ladarô (Ga,11,33).

Ngài xao xuyến khi nói về sự phản bội của Giuđa (Ga 13,21).

Và trong bài Tin Mừng hôm nay, Ngài cũng xao xuyến

trước cái chết sắp đến của chính mình (Ga 12,27).

Ngài biết Giờ của Ngài đã đến (Ga 12,23).

Giờ Ngài được Cha tôn vinh

cũng là giờ Ngài được giương cao trên thập giá.

Đức Giêsu linh cảm về cách chết sắp đến của mình (Ga 12,33).

Điều đó khiến Ngài xao xuyến, đến nỗi không biết phải nói gì.

Nhưng Đức Giêsu trong Tin Mừng Gioan có sự khác biệt.

Ngài không xin Cha cất chén đắng để tránh cho mình cái chết.

Ngài tự đặt câu hỏi và tự trả lời:

“Con mà xin Cha cứu con khỏi Giờ này ư? Không đâu!

Bởi lẽ vì mục đích này mà Con đến với Giờ này” (Ga 12,27).

Đức Giêsu đã nhiều lần nói Giờ chưa đến (Ga 2,4; 7,30; 8,20).

Ngài mong Giờ ấy đến, và nay Giờ đã đến.

Xao xuyến và sợ hãi không làm Ngài thoái lui,

vì Ngài biết Cha là chủ của Giờ này.

 

Không để cái chết làm mình suy sụp, không để xao xuyến lấn át,

Đức Giêsu nhìn cuộc Khổ Nạn với cái nhìn lạc quan hy vọng.

Ngài ví mình như hạt lúa, rơi vào trong đất.

Cái chết của một hạt lúa là điều kiện để tạo ra muôn hạt khác.

Ngài chấp nhận cái chết và từ khước giữ sự toàn vẹn cho mình.

Hạt lúa giống sẽ biến đi để nhiều hạt khác xuất hiện.

Thật ra, cái chết không làm Ngài bị biến đi hay mất đi.

Trái lại, đó là cách Ngài giữ được mạng sống (Ga 12,24-25).

Ai coi thường mạng sống ở đời này, sẽ giữ được nó cho đời sau.

Đức Giêsu không coi cái chết là dấu chấm hết hay chấm than.

Ngài coi đó là cửa mở vào sự sống vĩnh cửu.

 

Đức Giêsu biết mình là Ánh sáng đến trong thế gian.

Khi Giờ đến, có lúc Ánh sáng ấy như mất đi (Ga 12,35-36; 9,4-5).

Satan thủ lãnh thế gian và bóng tối có vẻ thắng thế,

kỳ thực nó “không làm gì được Thầy” (Ga 14,30).

Hơn nữa, đã đến lúc nó “sắp bị tống ra ngoài” (Ga 12,31).

Cái chết nhục nhã trên thập giá là sự giương cao lên khỏi đất.

Cái chết này có sức hút mãnh liệt vì là cái chết của Ngôi Lời.

Cái chết của Con Một Thiên Chúa có sức nâng kỳ diệu,

kéo mọi người lên với Ngài chẳng trừ ai (Ga 12,32),

vì Ngài muốn những ai theo Ngài được ở bên Ngài mãi mãi.

“Thầy ở đâu, họ cũng ở đó” (Ga 12,26).

Cái chết của Đức Giêsu cho ta được ở bên Ngài trong nhà Cha.

 

Cuộc sống người kitô hữu không tránh khỏi những cái chết,

chết mỗi ngày như hạt lúa mục nát, nằm sâu trong đất.

Cuộc sống người kitô hữu không tránh khỏi bị xao xuyến,

khi đứng trước thế lực của bóng tối, của bạo quyền.

Nhưng Đức Giêsu cho chúng ta sự kiên định, bất khuất,

để luôn hy vọng và không bao giờ bỏ cuộc vì sợ hãi.

 

CẦU NGUYỆN

 

Lạy Chúa Giê su,

Trước khi con tìm Chúa, Chúa đã đi tìm con.

Trước khi con thấy Chúa, Chúa đã nhìn thấy con.

Trước khi con theo Chúa, Chúa đã đi theo con.

Trước khi con yêu Chúa, Chúa đã yêu mến con.

Trước khi con thuộc về Chúa, Chúa đã thuộc về con.

Trước khi con phụng sự Chúa, Chúa đã phục vụ con.

Trước khi con từ bỏ mình vì Chúa,

Chúa đã nộp mình vì con.

Trước khi con sống và chết cho Chúa,

Chúa đã sống và chết cho con.

Trước khi Chúa đòi con đặt Chúa lên trên hết,

Chúa đã coi con là hạnh phúc tuyệt vời của Chúa.

 

Lạy Chúa Giêsu là Thầy của con,

Chúa luôn đi trước con.

Chúa làm trước khi Chúa dạy.

Con hiểu rằng mọi điều Chúa đòi hỏi nơi con

chỉ vì hạnh phúc vĩnh cửu của con thôi.

Xin cho con đón nhận những cắt tỉa của Chúa

với lòng biết ơn và rất nhiều tình yêu. Amen.