NGƯỜI ANH EM CỦA ANH

Mt 18,15-20

 

Sống với nhau trong cộng đoàn Hội Thánh

thế nào cũng có chuyện này chuyện kia xảy ra.

Có những đụng chạm nhỏ có thể bỏ qua dễ dàng.

Đức Giêsu đòi Phêrô phải tha đến bảy mươi lần bảy (Mt 18,22).

Nhưng cũng có những lỗi, những tội gây tai hại rất lớn

cho một cá nhân, và từ đó ảnh hưởng xấu đến cả cộng đoàn.

Khi đó Đức Giêsu không khuyên các kitô hữu sống dĩ hòa vi quý,

cố chịu đựng cho qua, coi như không có chuyện gì.

Ngài khuyên chúng ta nên thẳng thắn góp ý xây dựng,

chẳng những vì lợi ích của người bị hại, và của cộng đoàn,

mà còn vì lợi ích của chính người phạm tội nữa.

 

Chúng ta không có quyền để cho người anh em của mình đi lạc.

Bỏ chín mươi chín con chiên để tìm con chiên lạc và đưa nó về:

đó là bổn phận của người mục tử, và của cả chúng ta (Mt 18,12).

Đức Chúa đã long trọng phán với ngôn sứ Êdêkien:

“Nếu ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ đường xấu,

…Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó” (Ed 33,8).

Chúa Cha không muốn cho ai trong cộng đoàn phải hư mất.

Ngài quý từng con người, dù đó là một người bé mọn (Mt 18,14).

Như thế sửa lỗi cho người anh em là cùng làm việc với Thiên Chúa,

để giữ lại người anh em này cho cộng đoàn.

Sửa lỗi chỉ để thể hiện một điều, đó là tình yêu.

Tình yêu huynh đệ phải chi phối toàn bộ tiến trình sửa lỗi.

 

Câu đầu tiên của đoạn Tin Mừng này dùng từ “anh em” hai lần.

Điều đó cho thấy người phạm tội nặng vẫn là anh em của tôi.

Đó không phải là kẻ thù, nhưng là người tôi không muốn mất.

Chính vì thế tôi phải kiên nhẫn bước vào một hành trình,

để giúp người anh em nhận lỗi, hoán cải và trở về nẻo chính.

Tôi phải đi nhiều bước trong hành trình này.

Từng bước một, bước nọ sau bước kia,

không vội vã dùng ngay những biện pháp mạnh mẽ.

Luôn luôn đợi chờ, luôn luôn hy vọng.

Luôn tạo cơ hội để có những cuộc gặp gỡ thân tình

và nâng niu những điểm sáng mong manh.

“Không bẻ gãy cây lau bị giập; không dập tắt tim đèn leo lét.”

 

Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu mời chúng ta đi ba bước.

Bước một là gặp gỡ riêng tư với người anh em phạm lỗi.

Sự kín đáo cho thấy danh dự của người này được tôn trọng.

Nếu không thành công, ta mới qua bước hai.

Cuộc gặp gỡ lần này đông hơn vì có thêm một hai người nữa.

Hy vọng người phạm lỗi gặp được cái nhìn khách quan hơn.

Nhưng nếu người ấy vẫn khăng khăng không nghe,

lúc đó mới đưa ra trước cả cộng đoàn Hội Thánh địa phương.

Từ chối lắng nghe tiếng nói của Hội Thánh

là tự tách lìa, không còn coi mình thuộc về cộng đoàn nữa.

Lúc đó cộng đoàn sẽ coi người ấy như người ngoài, như dân ngoại.

 

Cộng đoàn Hội Thánh chẳng hề muốn mất một người anh em,

nhưng nếu người ấy cứ không nghe thì đành phải chịu (cc. 16.17).

Không nghe là khép lại với con người, cũng là khép lại với Thiên Chúa.

Bởi đó quyết định cầm buộc của Hội Thánh dưới đất

cũng là quyết định của Thiên Chúa trên trời (Mt 18,18).

Chỉ mong Hội Thánh làm mọi quyết định trong bầu khí cầu nguyện,

bình tâm phân định để tìm ý Chúa với rất nhiều tình yêu (Mt 18,20).

 

CẦU NGUYỆN

 

Lạy Chúa Giêsu,

xin thương nhìn đến Hội Thánh

là đàn chiên của Chúa.

Xin ban cho Hội Thánh

sự hiệp nhất và yêu thương,

để làm chứng cho Chúa

giữa một thế giới đầy chia rẽ.

 

Xin cho Hội Thánh

không ngừng lớn lên như hạt lúa.

Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước,

đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.

Ước gì Hội Thánh trở nên men

được vùi sâu trong khối bột loài người

để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.

Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp

để chim trời muôn phương rue nhau đến làm tổ.

Xin cho Hội Thánh

trở nên bàn tiệc của mọi dân nước,

nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.

 

Cuối cùng xin cho chúng con

biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời,

nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.

 

Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian,

nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.