GỌI CON THUỞ TÓC CÒN XANH

(Is 6, 1-8; Mt 10, 24-33)

“Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho chúng ta?”;

Tôi liền thưa, “Này con đây, xin hãy sai con”.

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn lúc nào hết, Thiên Chúa vẫn đang lúng túng khi Người không biết sai ai, phái ai trong thời buổi gạo châu củi quế này; gạo châu củi quế ở đây không hàm ý cái để đun nhưng muốn nói thời giờ để nấu. Đúng thế, thời giờ là điều mà con người thế giới hôm nay đang cảm thấy thiếu trước hụt sau nhất. Vậy mà lời Thiên Chúa nói với Isaia ngày nào vẫn đang vang vọng nơi mỗi người chúng ta, “Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho chúng ta?”.

Như Isaia, hẳn không ít người trong chúng ta cũng sẽ cự nự với lý do này lý do khác, ‘Vô phúc cho con, vì lưỡi con nhơ bẩn và không chỉ lưỡi con mà tay con cũng nhơ bẩn, trí con nhơ bẩn bởi con đang sống giữa một xã hội xem ra quá bẩn vì nó quá duy vật’. Thế nhưng, Chúa lại nói với chúng ta như đã già dặn khi nói với Isaia, “Hãy nhìn xem, than lửa này đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi ngươi được xoá, tội ngươi được tha”, ‘Mỗi ngày các bí tích đang đụng đến con, dưỡng nuôi con, làm cho con lớn lên; bí tích giao hoà tẩy sạch con’. Lời Chúa đã khuất phục Isaia khiến Isaia không tài nào cưỡng lại, ông đã ú ớ như mỗi người chúng ta đang ú ớ, “Này con đây, xin hãy sai con”.

Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay tự tin hơn, quyết đoán hơn. Ngài không chần chờ cũng không do dự, không lúng túng cũng không dè chừng để tìm người này người kia như thời các ngôn sứ; thay vào đó, Ngài đưa ra một mệnh lệnh, “Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói ra ánh sáng; điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà”; “Vì ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy”. Và Ngài nói thêm, “Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai con chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần”.

Lời Chúa Giêsu hôm nay vừa là một lời căn dặn vừa là một lời ủi an; vừa là một lời khuyên vừa là một lời hứa; vừa là một cảnh báo vừa là một lời vỗ về. Đó là những lời không mấy lạc quan nhưng lại ẩn tàng hy vọng. Ngài không giấu giếm một điều gì về những khổ đau môn đệ phải chịu; nhưng rồi, Ngài lại bảo đảm, “Đừng sợ, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi”.

Một tờ báo Paris thế kỷ 19 đăng quảng cáo tuyển người đi truyền giáo hải ngoại như sau: “Chúng tôi sẽ cống hiến cho các bạn không lương bổng, không bảo hiểm, không người chỉ dẫn, không chế độ hưu trí nhưng phải làm rất nhiều công việc nặng nhọc, chỗ ở tồi tàn, rất ít ủi an, nhiều thất vọng, đau ốm thường xuyên, một cái chết đau đớn trong cô đơn và một nấm mồ vô danh”. Vậy mà không biết có bao nhiêu người “điên” vì nó đã ghi danh, xuống tàu, lên đường. Các thừa sai đến Việt Nam trong những buổi đầu thuộc số những người điên này.

Anh Chị em,

Mức độ con người nhận ra sự quan phòng yêu thương của Đấng Đếm Tóc tuỳ thuộc mức độ nó gieo mình vào đại dương lòng xót thương của Người. Trong mọi hoàn cảnh, mỗi chúng ta cầu xin cho được mạnh dạn thưa lên với Chúa, “Này con đây, xin hãy sai con”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa đếm tóc con và gọi con thuở tóc còn xanh, xin cho con mải dấn thân trong yêu mến… mãi tới ngày tóc không còn sợi nào”, Amen.

 

((Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)