KHỞI ĐẦU MỘT HÀNH TRÌNH CÓ TÊN ÂN SỦNG

“Ôi, con yêu Chúa quá muộn màng; con yêu Chúa quá muộn màng”;

“Oh, late, have I loved you; oh, late, have I loved you”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Nếu năm 1949, linh mục nhạc sĩ Roc O’Connor dòng Tên, Mỹ, đọc Augustine’s Confessions để dệt nên bài nhạc thánh “O Beauty, Ever Ancient” thì năm 1983, linh mục nhạc sĩ Ân Đức dòng Xitô, Việt Nam, đọc Tự Thuật của Augustinô đã thêu nên bản thánh ca “Ngài Có Đó”. Gần như cả hai tác giả cách nhau nửa vòng trái đất đã chạm thấu những cảm xúc, những hụt hẫng nơi người thanh niên này, ‘Ôi Thiên Chúa, vẻ đẹp rạng ngời, vẻ đẹp toàn bích! Ngày cũng như đêm, con đi tìm Người. Con chạy vòng vòng nhưng không dẫn đến đâu; tất cả chỉ là hư vô, trống rỗng. Con không thấy vẻ đáng yêu đàng sau của những quà tặng, bởi con mù loà điếc lác không nhận ra Ngài, Đấng Tặng Quà’.

Một cái gì đó rất phù hợp với điều ngôn sứ Giêrêmia nói hôm nay, “Chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh, để đào những hồ nứt rạn không giữ nước”. Khác nào Augustinô, Israel thay lòng đổi dạ, chạy theo thần ngoại, chạy theo thế quyền, vật chất và những gì tạm bợ vốn không thể dập tắt cơn khát, cơn đói tâm hồn; Augustinô bỏ Chúa, Israel bỏ Đấng cứu thoát mình, nguồn nước hằng sống để đào cho mình những giếng rạn nứt. Cựu Ước cho thấy Thiên Chúa, bằng mọi cách đưa dân về lại với Người khác nào Mônica ròng rã mười sáu năm trường khóc con, mong con quay về với Chúa, suối nguồn yêu thương. Vậy mà, Augustinô phớt lờ, Israel bỏ ngoài tai; bởi lẽ, nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu.

Đây cũng là điều đã xảy ra trước và sau khi Augustinô trở lại. Chúa Giêsu nói về những người cứng lòng đương thời, như ‘Augustinô tiền’; và những môn đệ mềm lòng, như ‘Augustinô hậu’. Ngài nói, “Các con là những người được ban cho biết những mầu nhiệm Nước Trời. Vì ai đã có, thì ban thêm cho dư dật; kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi”.

Tại sao ai có lại có thêm, ai không có thì cái có cũng bị lấy đi? Đây là cốt lõi của mầu nhiệm ân sủng, mầu nhiệm Nước Trời. Mầu nhiệm này được ban cho ai biết mở lòng ra trước chân lý. ‘Augustinô hậu’, các môn đệ là những người đã mở lòng ra và Thiên Chúa đã tỏ những mầu nhiệm cao sâu, dài rộng, đẹp đẽ và vô biên một cách rõ ràng, trực tiếp cho các ngài.

Anh Chị em,

Đây cũng là điều chúng ta cần lưu ý. Hãy tìm học những gì Chúa Giêsu dạy và tuyệt đối tin vào lời Ngài. Vì một khi bắt đầu tin, sau đó, sống điều mình tin là khởi đầu một hành trình mới; một hành trình có tên là ân sủng, hành trình của niềm tin và sự hiểu biết mà trước đó chưa bao giờ có. Đó là ý nghĩa của việc ai có, sẽ cho thêm, cho cách dẫy đầy. Sự sống ân sủng là như thế! Một khi bắt đầu chấp nhận tất cả là sự thật, ân sủng sẽ biến đổi cuộc đời mỗi người như đã biến đổi Augustinô. Chúng ta sẽ được cho thêm theo cấp số nhân, nhiều gấp bội so với những gì có thể tưởng tượng và đó chính là ân sủng. Ngược lại, một khi từ chối lắng nghe và không chịu hiểu, thì ngay cả niềm tin và sự hiểu biết còm cỏi đã có cũng sẽ dần dần trở nên mơ hồ, nghi hoặc và rồi, sớm muộn gì cũng đi đến chỗ mất đức tin.

Lần kia, một thanh niên nghi ngờ về sự hiện hữu của Thiên Chúa đến hỏi một ẩn sĩ, “Làm thế nào để con mãi vững tin?”. Ẩn sĩ đáp, “Đức tin không phải là cái con nhận một lần thay cho cả đời. Đức tin là thế này, có những lúc con đi trên nước và có những lúc con chìm tựa chì. Nhưng nếu mỗi ngày con hoán cải, mở lòng ra cho ân sủng và biết sống yêu thương, thì con sẽ ngày càng trở nên tin tưởng vào sự hiện diện của Chúa và sự bất tử của linh hồn con”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ân sủng Chúa đang đổ xuống cho con trên bàn thờ; xin cho con hiểu, mỗi ngày con đi tìm Chúa; nhưng kìa, Chúa đang ngược chiều tìm con”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)